CN XIII TNA: Những câu hỏi gây sững sờ


Mt 10,37-42

Phải dành ưu tiên cho Thiên Chúa

Tại sao Ðức Giêsu lại đặt người ta vào tình trạng đối nghịch với cha mẹ, anh em, con cái ? Người là sứ giả hoà bình, là Ðấng để đem lại bình an cơ mà !

Và làm sao có thể giải thích đoạn Tin Mừng này cho các trẻ đang khi các em được dạy bảo phải sống ngoan ngoãn, hoà thuận tại gia đình ?

Ðoạn Tin Mừng này thật sự gây khó khăn trong việc giải thích cũng như việc áp dụng thực hành. Tuy vậy, cũng như nhiều đoạn khác trong Tin Mừng, có lẽ đoạn văn này cần được đọc theo hai mức độ.

Trước hết, đoạn Tin Mừng này được thành hình trong nhóm những nhà truyền giáo lưu động. Các vị này là những người được Ðức Giêsu mời gọi bỏ lại mọi sự và đi theo Người, cụ thể là để trực tiếp loan báo Tin Mừng. Với các ông, việc bỏ lại mọi sự là một đòi hỏi hiểu theo nghĩa đen. Các ông là những môn đệ của Ðức Giêsu, đã chấp nhận Người. Các ông đã biết về Người, đã cảm nghiệm được đôi chút trong những ngày cùng sống với Ðức Giêsu. Do vậy, Ðức Giêsu mong muốn và nỗ lực huấn luyện các ông, hướng các ông đến một lựa chọn căn bản để cộng tác vào việc loan báo Tin Mừng cho người khác. Như vậy, người được gọi phải xứng đáng với lời kêu mời.

Tuy vậy, việc từ bỏ gia đình để theo Ðức Giêsu chỉ có thể hiểu được tuỳ theo mức độ người môn đệ ý thức về vai trò đặc biệt của mình, và về sự dấn thân của mình trong một bối cảnh của một Giáo Hội thấm nhập sâu xa vào nếp sống hằng ngày. Họ không phải là những người được mời gọi sống nơi riêng biệt, cắt đứt mọi tương giao với cộng đoàn ; trái lại, họ là những chứng nhân cho cộng đoàn mới. Khi đã từ bỏ tất cả mọi sự, họ có thể nhân danh Tin Mừng, để mong muốn được tất cả những ai có thái độ sẵn sàng với Lời Chúa đón tiếp như là chính Ðức Giêsu.

Thế nhưng, những yêu cầu của Ðức Giêsu cũng luôn vượt ra khỏi nhóm những người làm chứng, những người được mời gọi thể hiện cách hữu hình tính căn bản trong những yêu cầu của Ðức Giêsu. Những yêu cầu này cũng liên hệ đến tất cả những người đang sống giữa trần gian, những người đang đón tiếp các ngôn sứ vì họ là ngôn sứ. Với những người này, sứ điệp của Ðức Giêsu mở ra một chân trời mới, đổng thời cho thấy tính cách tương đối của mọi tương giao tự nhiên.

Bỏ tất cả để được tất cả

Không thể nào có việc chấp nhận Ðức Kitô mà không có thập giá. Ðây là một cuộc phiêu lưu bao hàm việc từ bỏ mọi sự, nhưng đổng thời cũng giúp cho người ta tìm lại được tất cả.

Ðối với người môn đệ Ðức Kitô, việc gắn bó với Người phải trở thành một nỗi đam mê : chỉ Thiên Chúa là trên hết. Việc gắn bó này đòi buộc phải từ bỏ những mối liên hệ, dù thế nào chăng nữa, đang gây cản trở việc đi theo Ðức Kitô. Việc từ bỏ này được bắt đầu từ những mối liên hệ vẫn được coi là thân thiết nhất : những mối liên hệ gia đình. Tình cảm mạnh mẽ của người cha, sự âu yếm của người mẹ, sự thân thiết giữa các anh chị em : tất cả những điều này rất tốt, rất chính đáng, nhưng không thể được quý trọng hơn Ðức Kitô.

Với yêu cầu như thế, không có nghĩa là Ðức Kitô muốn biến người môn đệ thành những con người sắt đá, không còn chút tình cảm ; nhưng với tư cách là người môn đệ, họ phải sống thân mật, phải sống một mình với vị Thầy của mình. Ở đây, có thể sửa lại câu văn của sách Sáng thế : Vì điều ấy, con người sẽ lìa bỏ cha mẹ để gắn bó với Ðức Kitô.

Vả lại, những ai đã dâng hiến trọn vẹn cho Ðức Giêsu, sẽ được Người thông ban một tình yêu có sức làm biến đỗi. Nhờ tình yêu này, người môn đệ có thể thiết lập những mối tương giao mới với tất cả mọi người, kể cả những người thân thiết. Nhà truyền giáo là người nối dài sự hiện diện và hoạt động của Ðấng Thiên Sai, nên họ có thể tin rằng mình sẽ được mọi người đón tiếp nổng hậu. Mặc dù, trước mặt nhân loại, họ là những người hèn kém, có vẻ như vô giá trị, nhưng họ vẫn là, và phải là những người cho thấy sự hiện diện của Ðức Kitô.

Tuy thế, người môn đệ của Ðức Kitô chỉ hoàn thành được vai trò của mình một khi họ biết xoá mình đi, càng nhiều càng tốt, trước mặt Ðấng họ phải loan báo và phải trả lời về mọi hoạt động của mình. Như vậy, tất cả thế giới trở thành giáo xứ của họ, và tất cả mọi người đều là con cái của họ. Nhờ từ bỏ mọi sự, họ có thể hiệp thông với mọi người, đổng thời được mọi người đón nhận, như là chính Ðức Kitô.

Như vậy, không có ai là không được mời gọi trở thành môn đệ Ðức Kitô. Không ai là không có trách nhiệm phải từ bỏ mọi sự để lựa chọn Ðức Kitô. Không ai là không có bỗn phận mang lấy thập giá, dù dưới hình thức nào đi nữa. Sự từ bỏ hữu hiệu của người này sẽ là một lời chứng đối với người kia.

Hướng đi tới của những mối tương giao

Ðối với chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta vẫn phải nỗ lực khẳng định về Ðức Giêsu trước mặt nhân loại cũng như với chính gia đình của mình. Vẫn có những mâu thuẫn, những va chạm. Và đó là mối nguy cơ lớn gây khó khăn cho việc lựa chọn của mỗi người. Ngày xưa, Ðức Giêsu cũng đã từng trải qua : những người thân trong gia đình, trong họ hàng của Người đã không hiểu về Người, không hiểu về sứ mệnh của Người. Có lần họ đã đến tìm Ðức Giêsu với ý định đưa Người trở về quê hương. Họ coi Người là kẻ mất trí. Họ không biết rằng Giờ của Người đã đến : Người phải đi loan báo và hoàn tất chương trình yêu thương của Chúa Cha, chứ không phải tiếp tục sống ẩn dật như một người thợ bình thường tại làng quê Na-da-rét.

Gia đình thực là tuyệt vời khi nó thẳng tiến theo chương trình yêu thương của Ðấng Tạo Thành. Khi xảy ra xung đột, Thiên Chúa phải ưu tiên hơn. Bởi vì đây là một lịch sử yêu thương giữa Thiên Chúa và con người, giữa Ðức Giêsu và các tông đổ, giữa Ðức Giêsu và mỗi người chúng ta.

Ai yêu … Ai yêu … hơn tôi.

Chính trong một tương giao tình yêu mạnh mẽ, mối tương giao nối kết Ðức Giêsu với Chúa Cha mà mỗi người được mời gọi hướng tới. Những ai đi theo Ðức Giêsu cũng được chia sẻ cùng một sự sống, cùng một tình yêu, dù họ không thuộc về cùng một gia đình. Ði theo Ðức Giêsu có thể gây ra những đỗ vỡ, có thể kéo theo những cuộc bách hại, sự hiểu lầm, sự khinh miệt của chính những người thân thiết nhất. Tình yêu tự do và mãnh liệt vào Ðức Giêsu không thể tổn tại cùng lúc với tình yêu chiếm đoạt, một tình yêu chỉ bao gổm những thành viên trong một gia đình, một nhóm …

Chọn lựa Thiên Chúa, đó là luôn đánh mất đời mình theo cái nhìn nhân loại. Thế nhưng đó chính là bảo toàn đời sống cách đúng nghĩa hơn, và có thể chuyển sự mất mát đó thành nguổn mạch đem lại sự sống, qua việc đón tiếp người khác nhân danh Ðức Giêsu.

Ai yêu người thân cận là yêu Thiên Chúa,
vậy mà Người vẫn là người độc nhất.
Người là sự Tự Do, nhưng Người lại mời gọi vâng phục.

Chúa tôi gây sững sờ,
chẳng phải là Ðấng dễ chấp nhận đối với kẻ
muốn cân đo mọi sự, muốn áp đặt cho Người một lối suy luận.

(Theo Juan Arias)

Cao Luật OP