(Mt 17,1-9)

Anh chị em có biết tại sao khi nghe hai chữ “thập giá” chúng ta không thấy sởn gai ốc, và có khi còn dửng dưng nữa, trong khi các môn đệ của Chúa Giêsu nghe nói đến thập giá thì nổi da gà, và ông Phêrô run rẩy can ngăn Chúa đừng đi tới đó ? Có lẽ vì chúng ta chỉ thấy những cây thánh giá bằng vàng, bằng bạc, bằng đồng, bằng gỗ quý nhẵn bóng hay bằng xi măng tô đá rửa, đá mài, nên hình ảnh mà hai chữ thập giá gợi lên trong chúng ta không có gì đáng sợ. Còn các môn đệ thì trái lại, các ông chưa bao giờ thấy những cây thập giá bằng vàng, bằng bạc,… và hai chữ này không chỉ gợi lên một cây khổ giá trần trụi, mà gợi lên hình ảnh một con người quằn quại, tuyệt vọng trong đau đớn và nhục nhã ê chề, lơ lửng giữa trời và đất, giữa sống và chết, trước những cái nhìn thù ghét và khinh bỉ, trước những con mắt tò mò và dửng dưng. Chính vì thế mà các tông đồ rùng mình sợ hãi khi Chúa Giêsu nói đến thập giá.
Nhưng Chúa không phải là ông thầy dễ dãi hay nhu nhược, Chúa vẫn nói thẳng, nói thật và Chúa còn đòi ai muốn theo Chúa phải nhìn thẳng vào thập giá và chấp nhận nó : “Ai muốn theo tôi, hãy vác lấy thập giá của mình mà theo”. Ông Phêrô vừa thay mặt anh em tuyên xưng Ngài là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, thì Ngài lại nói đến thập giá. Thập giá Chúa nói ở đây như “mặt sau của tấm huân chương”. Rồi sau đó Chúa lại đưa ba môn đệ thân tín lên núi, cho các ông thấy vinh quang chói lòa của Ngài.
Như vậy, chúng ta có thể nói : sau khi chỉ cho các môn đệ thấy cây thập giá làm các ông run sợ, Chúa Giêsu lật cho các ông thấy đằng sau cây thập giá có gì. Cũng vậy, sau này, trên đường Em-mau, chúng ta thấy Chúa quở trách hai môn đệ thất vọng bỏ đi, vì các ông chỉ thấy mặt trước mà không thấy mặt sau của thập giá : “Chẳng phải Đức Kitô phải chịu đau khổ để vào trong vinh quang của Ngài sao ?”.
Vì thế, trong Mùa Chay, Giáo Hội đặt trước mắt chúng ta những mầu nhiệm có vẻ rất tương phản nhau : một bên là Chúa Kitô đau khổ và chịu đóng đinh, một bên là Chúa Kitô vinh quang và phục sinh, để chúng ta suy niệm và khám phá ra hai chân lý hay hai thực tại khác không kém phần tương phản, đó là tội lỗi trầm trọng của nhân loại và lòng yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa. Hiểu được hai thực tại này, chúng ta sẽ hiểu được hai mầu nhiệm thập giá và vinh quang.
Ở đâu và bất cứ lúc nào cũng có thập giá. Đã mang tiếng khóc chào đời, con người tiến bước trong cuộc sống với tất cả gánh nặng của thập giá. Tại sao Thiên Chúa đã để cho con người phải đau khổ ? mãi mãi dường như con người không bao giờ tìm được câu giải đáp cho vấn đề đau khổ. Chúa Giêsu không bao giờ đặt vấn đề và cũng không bao giờ đem lại một giải đáp cho vấn đề ấy. Trong thinh lặng, Ngài đã vác lấy thập giá, và khi sống lại, Ngài cho chúng ta thấy rằng thập giá là con đường dẫn đến sự sống. Và vì thế, Ngài đã dạy chúng ta : hãy vác lấy thập giá mà theo Ngài.
Nói rõ hơn, sống ở đời, ai cũng có thập giá, không ai tránh được đau khổ, ai cũng có đau khổ, chúng ta gọi là thập giá mà Chúa bảo chúng ta phải vác, phải chấp nhận, phải chịu đựng. Dù trong bậc sống nào vẫn phải vác thập giá của mình. Ngay chính lúc này, mỗi người chúng ta đều cảm thấy những lo âu, những buồn phiền, những khổ đau,… tất cả đều là thập giá. Xin Chúa cho chúng ta biết vác cho nên để mang lại ơn phúc cho chúng ta đời này và đời sau.
Lm Giacôbê Phạm Văn Phượng OP







