tháng 11 7, 2019

Thứ Năm Tuần XXXI Thường Niên C

Thứ Năm Tuần XXXI Thường Niên C

SỐNG LỜI CHÚA

GOSPEL :

Gospel LK 15:1-10

The tax collectors and sinners were all drawing near to listen to Jesus,
but the Pharisees and scribes began to complain, saying,
"This man welcomes sinners and eats with them."
So Jesus addressed this parable to them.
"What man among you having a hundred sheep and losing one of them
would not leave the ninety-nine in the desert
and go after the lost one until he finds it?
And when he does find it,
he sets it on his shoulders with great joy
and, upon his arrival home,
he calls together his friends and neighbors and says to them,
'Rejoice with me because I have found my lost sheep.'
I tell you, in just the same way
there will be more joy in heaven over one sinner who repents
than over ninety-nine righteous people
who have no need of repentance.

"Or what woman having ten coins and losing one
would not light a lamp and sweep the house,
searching carefully until she finds it?
And when she does find it,
she calls together her friends and neighbors
and says to them,
'Rejoice with me because I have found the coin that I lost.'
In just the same way, I tell you,
there will be rejoicing among the angels of God
over one sinner who repents."

Or MK 10:28-30

Peter began to say to him, “We have given up everything and followed you.”
Jesus said, “Amen, I say to you, there is no one who has given up house
or brothers or sisters or mother or father or children or lands for my sake
and for the sake of the gospel
who will not receive a hundred times more now in this present age:
houses and brothers and sisters and mothers and children and lands,
with persecutions, and eternal life in the age to come.

Bài đọc : Hc 44,1-15

Công đức các ngài không chìm vào quên lãng.”

Lời Chúa trong sách Huấn ca.

Giờ đây, chúng ta hãy ca ngợi những vị danh nhân,
cũng là cha ông của chúng ta qua các thế hệ.
Đức Chúa đã sáng tạo nên nhiều con người hiển hách
là các vĩ nhân từ thuở xa xưa ;
có những người cai trị đất nước mình
và là những con người nổi danh về quyền lực ;
có những người cố vấn nhờ trí thông minh ;
có những người loan báo bằng các lời sấm.
Có những người lãnh đạo dân bằng các lời chỉ dẫn,
bằng tài dạy dỗ dân chúng
và những lời giáo huấn khôn ngoan ;
có những người sáng tác những điệu nhạc du dương,
viết ra những bài thơ bài phú ;
có những người giàu sang, lắm quyền nhiều thế
sống bình an hòa thuận trong nhà.
Hết thảy đều được người đương thời khen ngợi,
được vẻ vang trong lúc sinh thời.
Trong các vị, có những người lưu danh hậu thế
cho người đời ca ngợi tán dương.
Có những người không còn ai nhớ nữa,
họ qua đi như chẳng bao giờ có,
họ sinh ra mà như chẳng chào đời
con cháu của họ cũng thế thôi !
Nhưng các vị ấy đều là những người đạo hạnh,
công đức của các ngài không chìm vào quên lãng.
Dòng dõi các ngài luôn được hưởng gia tài quý báu
đó là lũ cháu đàn con.
Dòng dõi các ngài giữ vững các điều giao ước ;
nhờ các ngài, con cháu cũng một mực trung thành.
Dòng dõi các ngài sẽ muôn đời tồn tại,
vinh quang các ngài sẽ chẳng phai mờ.
Các ngài được mồ yên mả đẹp
và danh thơm mãi lưu truyền hậu thế.
Dân dân sẽ kể lại Đức Khôn Ngoan của các ngài
và cộng đoàn vang tiếng ngợi khen.

TIN MỪNG :

Tin Mừng : Lc 15,1-10

Trên trời ai nấy sẽ vui mừng, vì một người tội lỗi ăn năn sám hối.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :

“Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ? Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : ‘Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.’ Vậy, tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.

“Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được ? Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : ‘Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.’ Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối.”

Hoặc Mc 10, 28-30

“Anh em sẽ được nhận gấp trăm ngay ở đời này.”

Tin Mừng Chúa Giê‑su Ki‑tô theo thánh Mác‑cô.

Khi ấy, ông Phê‑rô lên tiếng thưa với Đức Giê‑su : “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy” Đức Giê‑su đáp : “Thầy bảo thật anh em : chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống đời đời ở đời sau.”

SUY NIỆM

BÀI HỌC TỪ BỎ

Một cách tự nhiên cuộc đời chúng ta trải qua rất nhiều cuộc từ bỏ. Một em bé không thể lớn lên, không thể trưởng thành nếu cứ ở trong lòng mẹ, vẫn cứ bú sữa. Từ bỏ chính là bài học của sự hy sinh.

Đức Giê-su mời gọi những ai muốn theo Người phải từ bỏ: cha mẹ, vợ con, ruộng vườn, sự nghiệp… và chấp nhận vác thập giá: những khốn khổ, đau thương, tủi nhục… vì danh Người.

Người môn đệ đích thực của Đức Giê-su sẽ không tìm thấy sự dễ dãi, yên ổn trên con đường theo Chúa. Quả thực, việc theo Đức Giê-su là một việc khó nhọc, do đó người môn đệ phải sẵn sàng dấn thân.

Người môn đệ đích thực của Đức Giê-su cũng chẳng bao giờ được phép loại trừ tình yêu trong bất cứ công việc nào mình phải làm, trong bất cứ người nào mình gặp gỡ. Nhưng trái lại trong thực tế, chúng ta thường yêu thương những ai thuộc về mình, gắn bó với mình.

Và người môn đệ đích thực không trở nên môn đệ một lần cho mọi lần, nhưng là một hành trình liên lỷ, phấn đấu không ngừng. Những khổ sở mà đời chúng ta phải chịu cũng giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn rằng nếu để nguyên cả bó củi đó, chúng ta sẽ vác không nổi. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã thương chia bó củi đó ra, để mỗi ngày chỉ chất lên vai chúng ta một khúc thôi. Mỗi ngày một khúc, cứ như vậy cuối cùng chúng ta cũng vác xong một bó củi.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Nguyện xin cho chúng ta có lòng can đảm, quyết liệt và dứt khoát gạt bỏ những gì cản trở ta đi xây dựng Nước Chúa và làm chứng ta cho tình yêu Chúa trước mọi người.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Thánh Vinh Sơn Phạm Hiếu Liêm, OP., linh mục, tử đạo (1732 – 1773)

Thánh Giacintô Castaňeda Gia, OP., linh mục, tử đạo (1743 – 1773)

Vinh Sơn Phạm Hiếu Liêm sinh năm 1732, tại làng Trà Lũ (Nam Định). Năm 12 tuổi, cậu Liêm vào tu trong nhà Đức Chúa Trời ở Lục Thủy. Qua sáu năm học tập, cậu đã tỏ ra là người thông minh đạo đức, nên được cha chính Espinnoza Huy đã chọn cậu đi học ở Manila (Philippines).

Ngày 9 tháng 9 năm 1753, Vinh Sơn Liêm xin gia nhập dòng Đa Minh và lấy biệt hiệu là Vinh Sơn Hòa Bình (Vincente de la Paz). Tiếp đó, học thêm bốn năm thần học, thầy Vinh Sơn được thụ phong linh mục năm 1758 và về quê hương giảng đạo.

Về Việt Nam, trước hết cha Vinh Sơn được bổ nhiệm làm giáo sư chủng viện Trung Linh. Cha đã đem hết tài trí và nhiệt thành truyền đạt cho các chủng sinh những kiến thức cha đã thu thập được. Nhưng nguyện vọng của linh mục Vinh Sơn Hòa Bình lại là loan báo Tin Mừng bình an cho anh em. Và chẳng bao lâu, cha rời chủng viện dấn thân vào cánh đồng truyền giáo. Cha lần lượt đảm nhiệm các xứ Quất Lâm, Lục Thủy, Trung Lễ, Trung Linh, Trung Lao, và từ khi cha Giacintô Gia bị bắt, cha kiêm luôn cả vùng Lai Ổn.

Năm 1773, cha Vinh Sơn Liêm đang đi giảng cho họ Lương Đống, chuẩn bị mừng lễ Đức Mẹ Mân Côi. Các quan nghe tin, liền cho ông Điều Cam đem quân vây bắt cha tại nhà ông Nhiêu Nhuệ ngày 2 tháng 10. Sau một trận đòn chí tử, họ trói cha và hai cậu giúp lễ Matthêu Vũ, Giuse Bích, rồi đem nộp cho Chánh tổng Xích Bích. Viên Chánh tổng giam cha 12 ngày không thấy các tín hữu đưa tiền chuộc, sau đó mới chịu giải lên Phố Hiến nộp cho quan trấn. Ở đây cha Liêm gặp một linh mục cùng dòng, cha Castaneda Gia đã bị giam ở đó. Hai anh em sung sướng cùng nhau chia sẻ ngọt bùi trong cảnh tù tội.

Giacintô Castaneda sinh ngày 13 tháng 10 năm 1743, tại Jativa (Tây Ban Nha). Từ nhỏ, cậu đã sớm quyết tâm dâng hiến cuộc đời phục vụ Thiên Chúa và truyền giảng Tin Mừng cho thế giới. Để thực hiện lý tưởng cao cả đó, cậu đã gia nhập dòng Đa Minh ở tu viên thánh Philípphê (Valencia).

Lòng nhiệt thành truyền giáo đã đưa thầy Giacintô đến Manila năm 1762. Sau khi thụ phong linh mục, cha tình nguyện đi loan báo Tin Mừng ở Trung Hoa nhưng cuối cùng bị trục xuất về Macao. Không nản chí và cũng không chùn bước, cha Castaneda xin bề trên cho phép đồng hành sang Việt Nam. Ngày 23 tháng 2 năm 1770, cha Gia đến Việt Nam và ở lại Trung Linh học tiếng Việt và phong tục Việt trong sáu tháng, rồi được cử đi truyền giáo ở khu Lai Ổn, Kẻ Diền, phủ Thái Ninh.

Ba năm truyền giáo đã trôi qua, ngày 12 tháng 7 năm 1773, sau khi ban bí tích cho một bệnh nhân ở Lai Ổn, cha Gia và thầy Tân về Kẻ Diền bị lọt vào vòng vây của quan phủ Thần Khê. Sau đó cha được giải lên quan trấn Sơn Nam ở Phố Hiến. Tại đây cha Gia bị tống giam như để chờ cha Vinh Sơn. Ngày 20 tháng 10 quan trấn bắt hai cha mang chiếc gông có ghi bốn chữ “Hoa Lang Đạo Sư”, rồi trao cho quan phủ Thần Khê giải hai cha và hai cậu giúp lễ về kinh đô Thăng Long.

Ngày 4 tháng 11, Tĩnh Đô Vương đã lên án trảm quyết hai cha. Ngày 7 tháng 11, hai cha được đem đi xử, dân chúng đi xem rất đông. Khi đoàn người dừng trước hoàng cung, một viên quan đọc lệnh ân xá của nhà vua cho cha Liêm. Thấy vậy, cha lên tiếng xin tha cho linh mục bạn, nhưng vì bản án đã được công bố, nhất là vì nể Thái Tông, nên quan phải dẫn hai nhà truyền giáo ra pháp trường Đồng Mơ để hành hình.

Ngày 20 tháng 5 năm 1906 các ngài được Đức Piô X suy tôn lên bậc chân phước và ngày 19 tháng 6 năm 1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn lên bậc hiển thánh.

Phụng Vụ Dòng Anh Em Giảng Thuyết

Pinterest