tháng 8 12, 2019

Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên C

Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên C

SỐNG LỜI CHÚA

GOSPEL : MT 17:22-27

As Jesus and his disciples were gathering in Galilee,
Jesus said to them,
“The Son of Man is to be handed over to men,
and they will kill him, and he will be raised on the third day.”
And they were overwhelmed with grief.

When they came to Capernaum,
the collectors of the temple tax approached Peter and said,
“Does not your teacher pay the temple tax?”
“Yes,” he said.
When he came into the house, before he had time to speak,
Jesus asked him, “What is your opinion, Simon?
From whom do the kings of the earth take tolls or census tax?
From their subjects or from foreigners?”
When he said, “From foreigners,” Jesus said to him,
“Then the subjects are exempt.
But that we may not offend them, go to the sea, drop in a hook,
and take the first fish that comes up.
Open its mouth and you will find a coin worth twice the temple tax.
Give that to them for me and for you.”

Bài đọc (năm lẻ) : Đnl 10,12-22

Anh em hãy cắt bì tâm hồn anh em. Anh em phải yêu thương ngoại kiều, vì anh em đã từng là ngoại kiều ở đất Ai-cập.

Lời Chúa trong sách Đệ nhị luật.

Khi ấy, ông Mô-sê nói với dân : “Giờ đây, hỡi Ít-ra-en, nào Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), có đòi hỏi anh (em) điều gì khác đâu, ngoài việc phải kính sợ Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), đi theo mọi đường lối của Người, yêu mến phụng thờ Người hết lòng, hết dạ, giữ các mệnh lệnh của Đức Chúa và các thánh chỉ của Người mà tôi truyền cho anh (em) hôm nay, để anh (em) được hạnh phúc ?

“Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), làm chủ cõi trời và các tầng trời cao nhất, cõi đất và muôn loài trong đó. Nhưng chỉ có cha ông của anh (em) là được Đức Chúa đem lòng quyến luyến yêu thương ; sau các ngài, giữa muôn dân, Người đã chọn dòng dõi các ngài tức là anh em, như anh em thấy ngày hôm nay. Vậy anh em hãy cắt bì tâm hồn anh em và đừng cứng cổ nữa, vì Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, là Thần các thần, là Chúa các chúa, là Thiên Chúa vĩ đại, dũng mãnh, khả uý, là Đấng không thiên vị ai và không nhận quà hối lộ, là Đấng xử công minh cho cô nhi quả phụ, và yêu thương ngoại kiều, cho họ bánh ăn áo mặc. Anh em phải yêu thương ngoại kiều, vì anh em đã từng là ngoại kiều ở đất Ai-cập. Chính Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), là Đấng anh (em) phải kính sợ ; chính Người là Đấng anh (em) phải phụng thờ ; anh (em) phải gắn bó với Người ; anh (em) sẽ nhân danh Người mà thề ; chính Người là Đấng anh (em) phải ca tụng ; chính Người là Thiên Chúa của anh (em), Đấng đã làm cho anh (em) những điều lớn lao và khủng khiếp mà chính mắt anh (em) đã thấy đó. Cha ông của anh (em) chỉ có bảy mươi người khi xuống Ai-cập, mà bây giờ Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), đã làm cho anh (em) nên nhiều như sao trên trời.”

TIN MỪNG : Mt 17,22-27

Họ sẽ giết chết Người, và Người sẽ trỗi dậy. Con cái được miễn đóng sưu nộp thuế.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi Đức Giê-su và các môn đệ tụ họp ở miền Ga-li-lê, Người nói với các ông : “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ trỗi dậy.” Các môn đệ buồn phiền lắm.

Khi thầy trò tới Ca-phác-na-um, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi ông Phê-rô : “Thầy các ông không nộp thuế sao ?” Ông đáp : “Có chứ !” Ông về tới nhà, Đức Giê-su hỏi đón ông : “Anh Si-môn, anh nghĩ sao ? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế ? Con cái mình hay người ngoài ?” Ông Phê-rô đáp : “Thưa, người ngoài.” Đức Giê-su liền bảo : “Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để khỏi làm cớ cho họ sa ngã, anh hãy ra biển thả câu ; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra : anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan ; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.”

SUY NIỆM

GIÁ TRỊ CỦA VIỆC LÀM

Nhà Vua muốn thử dân chúng, ông cho đặt một tảng đá ngang đường. Nhiều người đi đến, nhưng họ vòng qua tảng đá mà đi. Gần trưa, một bác nông dân ngồi trên chiếc xe bò đi tới, thấy tảng đá chắn ngang đường, bác liền xuống xe và cố sức đẩy tảng đá sang một bên. Khi nhấc tảng đá lên, bác thấy phía dưới có một túi vàng, trong đó có ghi: Đây là phần thưởng dành cho người có trách nhiệm với công việc chung.

Nộp thuế đền thờ là việc làm bình thường của người Do Thái thời Đức Giêsu, cũng như trong Cựu Ước để lo việc tế tự. Với tư cách là Con Thiên Chúa, Đức Giêsu đáng lẽ ra không phải nộp khoản thuế này. Bởi ai lại nộp thuế để rồi chính mình hưởng thuế đó. Nhưng để khỏi gây gương xấu trong dân chúng, Người vẫn nộp thuế như bổn phận của luật Môsê và như một người Do Thái. Như thế, Đức Giêsu đã chu toàn bổn phận theo lề luật, và hơn nữa còn vì tình liên đới và tình yêu cho tha nhân.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin giúp con nhận ra giá trị tốt đẹp trong các việc con làm, để mang lại lợi ích cho tha nhân. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Giáo hội không biên giới, nâng đỡ những ai đau khổ và không lên án

Sau một tháng nghỉ ngơi, hôm 07/08/2019 ĐTC Phanxicô bắt đầu lại loạt bài giáo lý dành cho các tín hữu và du khác hành hương tại Đại Thính đường Phaolô VI. Bài giáo lý của ĐTC dựa theo sách Công vụ Tông đồ chương 3 từ câu 3 đến câu 6; tường thuật việc Thánh Phêrô nhân danh Chúa Kitô chữa lành cho một người bị què. ĐTC nhấn mạnh: Bàn tay của chúng ta giúp người khác đứng dậy là “Bàn tay của Chúa Giêsu”

Rao giảng Tin Mừng cần hành động cụ thể

Trong Công vụ Tông đồ, việc rao giảng Tin Mừng không chỉ dựa vào lời nói, mà còn dựa trên những hành động cụ thể. Những hành động này làm chứng cho sự thật về những gì các ông loan báo. Các "điềm thiêng dấu lạ" (Cv 2,43) xảy đến nhờ việc làm của các Tông đồ. Chính những điềm thiêng dấu lạ này xác nhận lời của các ông và cho thấy các ông hành động nhân danh Chúa Kitô. Điều đó cũng diễn ra khi các Tông đồ xin Chúa hành động, Chúa “cùng hoạt động” với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng (Mc 16,20).

Hôm nay, chúng ta ở trong bối cảnh việc chữa lành đầu tiên của Sách Công vụ Tông đồ, đó là một phép lạ. Việc chữa lành này có một mục đích truyền giáo rõ ràng, nhằm khơi dậy đức tin. Thánh Phêrô và Gioan lên Đền thờ cầu nguyện. Đền thờ là trung tâm kinh nghiệm đức tin của Israel, nơi mà các Kitô hữu đầu tiên luôn gắn bó. Thánh Luca cho biết lúc đó là giờ thứ chín, tức là ba giờ chiều, giờ con vật sát tế được hiến dâng, dấu chỉ sự hiệp thông của toàn dân với Thiên Chúa; và cũng là giờ Đức Kitô chết để hiến dâng thân mình làm lễ tế, “chỉ một lần là đủ” (Dt 9:12; 10.10).

Các tông đồ tạo mối tương giao

Và tại cửa Đền thờ gọi là Cửa Đẹp các tông đồ thấy một người ăn xin, bị què từ khi lọt lòng mẹ. Luật Môisê (Lv 21,18) ngăn không cho những người bị khuyết tật thể chất, những người bị xem là hậu quả của tội lỗi tiến dâng các lễ hoả tế lên Đức Chúa. Chúng ta nhớ trong Tin Mừng thuật lại một người mù từ khi sinh, dân chúng hỏi Chúa Giêsu: "Người mù từ khi lọt lòng mẹ vì tội lỗi của nó hay tội lỗi của cha mẹ ?". Theo não trạng đó, đằng sau một tội lỗi luôn có một dị tật. Và hậu quả tiếp theo: Người què không được vào Đền thờ. Người què đại diện cho nhiều người bị xã hội loại trừ đang ở đó để xin bố thí. Anh không thể bước vào Đền thờ, nhưng ở tại cửa Đền thờ. Và khi Phêrô và Gioan đến một điều bất ngờ xảy ra: Vừa thấy ông Phêrô và ông Gioan sắp vào Đền thờ, anh liền xin bố thí, hai tông đồ ngược lại nhìn thẳng vào anh, mời anh nhìn họ theo một cách khác, để nhận một món quà khác. Người què nhìn hai ông và Phêrô nói: “Vàng bạc thì tôi không có; nhưng cái tôi có, tôi cho anh đây: nhân danh Đức Giêsu Kitô người Nadarét, anh đứng dậy mà đi!” (Cv 3,6). Các tông đồ đã thiết lập một mối tương giao, bởi vì đây là cách mà Thiên Chúa yêu thích thể hiện chính mình. Trong tương quan luôn có đối thoại, luôn truyền cảm hứng từ trái tim: đó là mối tương giao của Thiên Chúa với chúng ta; qua một cuộc gặp gỡ thực sự giữa những con người với nhau chỉ có thể xảy ra trong tình yêu.

Tiền không được quan trọng hơn Bí tích

Đền thờ ngoài việc là trung tâm tôn giáo, còn là nơi trao đổi kinh tế và tài chính. Chính vì điều này các ngôn sứ và Chúa Giêsu đã khiển trách và nổi nóng khi Đền thờ bị sử dụng sai mục đích (Lc 19,45-46). Rất nhiều lần tôi nghĩ về điều này, khi tôi thấy một số giáo xứ nghĩ rằng tiền quan trọng hơn các Bí tích! Xin vui lòng! Giáo hội nghèo: chúng ta hãy cầu xin Chúa điều đó.

Giáo hội không biên giới

Người ăn xin gặp các Tông đồ không nhận được tiền mà có được Danh của Đấng cứu con người: Chúa Giêsu Kitô Nazaret. Phêrô cầu khẩn danh Chúa Giêsu, ra lệnh cho người bại liệt đứng lên, trong tư thế của người đang sống. Phêrô chạm vào người bệnh, nghĩa là nắm chặt lấy tay anh, kéo anh trỗi dậy. Đây là cử chỉ mà theo thánh Gioan Kim Khẩu là “Một hình ảnh của sự phục sinh”. Và ở đây xuất hiện hình ảnh của Giáo hội, nhìn thấy những người gặp khó khăn, không nhắm mắt, biết nhìn vào nhân loại để tạo những mối tương giao ý nghĩa, những cây cầu tình bạn và liên đới thay vì rào cản. Xuất hiện khuôn mặt của "một Giáo hội không biên giới, cảm thấy mình là mẹ của tất cả” (Evangelii gaudium, 210). Biết nắm tay và nâng đỡ, không lên án. Chúa Giêsu luôn luôn mở rộng đôi tay, luôn tìm kiếm nâng đỡ để mọi người được chữa lành, được hạnh phúc, được gặp Chúa.

Đây là "nghệ thuật đồng hành" có đặc điểm là sự tế nhị đối với "vùng đất thánh thiêng của người khác". Tạo nên con đường của "nhịp điệu gần gũi lành mạnh, với sự tôn trọng và đầy lòng trắc ẩn, tự do và khuyến khích họ trưởng thành trong đời sống Kitô hữu ". Và đây là những gì hai thánh tông đồ làm cho người què: các ông nhìn anh ta và nói "hãy nhìn chúng tôi", kéo anh đứng dậy và chữa lành anh. Đó là những gì Chúa Giêsu làm với tất cả chúng ta. Chúng ta hãy nghĩ đến điều này khi chúng ta đang ở trong thời khắc đen tối, tội lỗi, buồn bã. Có Chúa Giêsu nói với chúng ta: "Hãy nhìn ta: Ta ở đây!" Chúng ta hãy để Chúa nắm lấy tay và nâng chúng ta lên.

Không quá tin tưởng vào phương tiện vật chất

Thánh Phêrô và Gioan dạy chúng ta đừng quá tin vào các phương tiện, mặc dù chúng cũng hữu ích, nhưng hãy phó thác vào sự giàu có thực sự đó là mối tương giao với Đấng Phục sinh. Như thánh Phaolô nói: «nghèo, nhưng có khả năng làm giàu cho nhiều người; như những người không có gì và thay vào đó sở hữu mọi thứ” (2Cr 6,10). Tin Mừng, biểu lộ sức mạnh của danh Chúa Giêsu là tất cả cho chúng ta. Ngài sẽ thực hiện những điều kỳ diệu.

Chúng ta hãy tự hỏi: Mỗi người chúng ta sở hữu cái gì? Của cải của chúng ta là gì, kho báu của chúng ta là gì? Chúng ta có thể làm giàu cho người khác điều gì? Chúng ta hãy cầu xin Chúa Cha cho chúng ta ơn nhớ lại những hồng ân mà chúng ta đã nhận lãnh để nhờ đó chúng ta có thể làm chứng qua việc ca ngợi và lòng biết ơn. Chúng ta đừng quên: bàn tay của chúng ta luôn rộng mở để giúp người khác đứng lên; đó là bàn tay của Chúa Giêsu.

Ngọc Yến - https://www.vaticannews.va

Pinterest