tháng 10 2, 2020

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

CHÚA NHẬT TUẦN XXVII THƯỜNG NIÊN, NĂM A

Twenty-seventh Sunday in Ordinary Time

SỐNG LỜI CHÚA

GOSPEL : MT 21:33-43

Jesus said to the chief priests and the elders of the people:
"Hear another parable.
There was a landowner who planted a vineyard,
put a hedge around it, dug a wine press in it, and built a tower.
Then he leased it to tenants and went on a journey.
When vintage time drew near,
he sent his servants to the tenants to obtain his produce.
But the tenants seized the servants and one they beat,
another they killed, and a third they stoned.
Again he sent other servants, more numerous than the first ones,
but they treated them in the same way.
Finally, he sent his son to them, thinking,
'They will respect my son.'
But when the tenants saw the son, they said to one another,
'This is the heir.
Come, let us kill him and acquire his inheritance.’
They seized him, threw him out of the vineyard, and killed him.
What will the owner of the vineyard do to those tenants when he comes?"
They answered him,
"He will put those wretched men to a wretched death
and lease his vineyard to other tenants
who will give him the produce at the proper times."
Jesus said to them, "Did you never read in the Scriptures:
The stone that the builders rejected
has become the cornerstone;
by the Lord has this been done,
and it is wonderful in our eyes?
Therefore, I say to you,
the kingdom of God will be taken away from you
and given to a people that will produce its fruit."

TIN MỪNG : Mt 21,33-43

Ông chủ sẽ cho các tá điền khác canh tác vườn nho.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

33 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng : “Các ông hãy nghe dụ ngôn sau đây : Có chủ nhà kia trồng được một vườn nho ; chung quanh vườn, ông rào giậu ; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 34 Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. 35 Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông : chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. 36 Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước ; nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. 37 Sau cùng, ông sai con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng : ‘Chúng sẽ nể con ta.’ 38 Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau : ‘Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !’ 39 Thế là chúng bắt lấy cậu, tống ra khỏi vườn nho và giết đi. 40 Vậy khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia ?” 41 Họ đáp : “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” 42 Đức Giê-su bảo họ : “Kinh Thánh có câu : ‘Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.’ Các ông chưa bao giờ đọc câu này sao ?

43 “Bởi đó, tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Người sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.”

SUY NIỆM

SỰ VÔ ƠN

Mặc dù ca dao tục ngữ Việt Nam có nhiều câu răn dạy người ta phải có lòng biết ơn như: “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây…” nhưng thực tế ngày nay, với ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường và lối sống thực dụng, trên báo chí xuất hiện một số câu chuyện về thói vô ơn. Biểu hiện của thói vô ơn mà chúng ta rất thường gặp đó là nhiều người rất lười nói hai chữ “cám ơn” khi được giúp đỡ, mặc dù đó chỉ là hình thức. Dường như họ sợ rằng nói thế là thừa nhận mình mang ơn, trong khi họ thật sự được giúp đỡ.

Bài Tin Mừng hôm nay cũng đề cập đến chủ đề về sự vô ơn của các tá điền, hình ảnh tượng trưng cho những chức sắc lãnh đạo trong dân Do Thái thời Đức Giêsu. Dân Do Thái chính là “vườn nho” mà ông chủ Thiên Chúa đã giao cho họ chăm sóc. Họ đã không hoàn thành nhiệm vụ được giao mà còn sát hại các “tôi tớ” của Thiên Chúa, là những ngôn sứ được cử đến để nhắc nhở họ. Sự vô ơn của họ lên tới cực độ khi họ giết luôn cả Đức Giêsu, là Con Một Thiên Chúa.

Mỗi Kitô hữu chúng ta cũng hãy năng xét lại thái độ sống của mình đối với Thiên Chúa, với tha nhân. Thiên Chúa luôn yêu thương, săn sóc chúng ta nhưng lắm lúc chúng ta lại vô ơn chối bỏ tình yêu của Người. Đó là khi chúng ta không sống theo Lời Chúa và giáo huấn từ các vị đại diện của Người.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa! Chúng con biết Chúa yêu thương chúng con. Nhưng chúng con chưa cố gắng đủ để trung tín với Chúa và cộng tác tích cực để làm cho nước Chúa sinh hoa lợi. Xin Chúa thứ tha và ban thêm sức mạnh giúp chúng con hoán cải và trở nên người tá điền trung tín của Chúa. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Đức Tổng Giám Mục Aquila của Denver: Tự do tôn giáo nằm trên lá phiếu của bạn

Nay là lúc để chúng ta đứng lên giành chỗ đứng cho niềm tin Công Giáo của chúng ta trong đời sống công cộng

Đó là nhận định của Đức Tổng Giám Mục Samuel J. Aquila, tổng giáo phận Denver, Hoa Kỳ, đăng trên National Catholic Register ngày 28 tháng 9, 2020. Nguyên văn có thể đọc tại https://www.ncregister.com/blog/religious-freedom-is-on-your-ballot. Sau đây là bản dịch sang tiếng Việt:

Một xu hướng đáng lo ngại đang xuất hiện khi đất nước chúng ta phải vật lộn với tình trạng bất ổn xã hội và tác động của coronavirus, nhưng đó không phải là một xu hướng mới. Người Công Giáo và những người có đức tin khác bị tách riêng ra để chế nhạo và đôi khi bạo động thể lý. Vì lợi ích của Giáo hội và xã hội của chúng ta, chúng ta phải đáp ứng bằng cách bảo vệ quyền tự do tôn giáo, cả khi bỏ phiếu lẫn qua việc chúng ta đích thân làm chứng.

Các cuộc tấn công vào người Công Giáo đã chuyển từ sự kỳ thị ở thế kỷ 19 và những tuyên bố cho rằng chúng ta không thể là các công dân trung thành, sang những khẳng định gần đây cho rằng người Công Giáo có tính hay phán xét và thù hận đối với phụ nữ và các nhóm thiểu số tình dục.

Hệt như các lập luận của đảng Không Biết Gì vào những năm 1850 và Ku Klux Klan vào những năm 1920 cho thấy người ta không biết người Công Giáo tin gì, thì các cuộc tấn công hiện đại cũng không hiểu và đánh giá đúng những gì chúng ta tin về con người nhân bản.

Tuy nhiên, mục tiêu của những cuộc tấn công này đều giống y như nhau: nhằm nhục mạ và gạt người Công Giáo ra bên ngoài xã hội và tăng ảnh hưởng của những người không chấp nhận thiết kế của Thiên Chúa dành cho bản chất con người.

Trong những năm gần đây, việc đả kích Giáo hội ở Hoa Kỳ ngày càng gia tăng cường độ, chuyển từ việc chỉ trích Giáo hội trên các phương tiện truyền thông và trực tuyến sang việc gán cho người Công Giáo là kỳ thị trong nhiều thừa tác vụ như dịch vụ nhận con nuôi hoặc chăm sóc sức khỏe. Trong vòng vài tháng qua, điều này thậm chí đã trở thành bạo lực thể lý chống lại các biểu tượng, các tòa nhà và con người của Giáo Hội chúng ta, như thường xuyên xảy ra ở những nơi như Pháp, các vùng của Châu Phi và các nơi khác trên thế giới.

Các nhà sáng lập Hoa Kỳ nhận ra rằng chính phủ tự trị của chúng ta dựa vào một dân tộc đức hạnh. Sự gia tăng bất khoan dung và bạo lực mà chúng ta thấy ngày nay càng nhấn mạnh điều đó. John Adams đã đề cập trực tiếp đến nhu cầu đức hạnh trong một bức thư năm 1798 gửi cho các sĩ quan dân quân Massachusetts, khi viết, “Hiến pháp của chúng ta được tạo ra chỉ dành cho một dân tộc có đạo đức và tôn giáo. Nó hoàn toàn không phù hợp với chính phủ của bất cứ dân tộc nào khác". Khi đất nước chúng ta tiến gần đến Nội chiến, Abraham Lincoln nhấn mạnh rằng một xã hội tự trị phát triển hay tan rã đều dựa vào người dân của nó: “Nếu sự tàn phá là phần số của chúng ta, thì chính chúng ta phải là tác giả và người hoàn thành nó. Là một quốc gia của những người tự do, chúng ta phải sống qua mọi thời đại, hoặc chết bằng cách tự sát” (Diễn văn tại Trung học dành cho Thanh niên ở Springfield, Illinois, 1838).

Chúng ta đang mau chóng tiến đến cuộc bầu cử quốc gia vào ngày 3 tháng 11, khi đất nước chúng ta sẽ được yêu cầu xác định ai là người phù hợp nhất để đại diện cho chúng ta trong cơ quan lập pháp và với tư cách là tổng thống. Trong số những mối quan tâm hàng đầu của người Công Giáo khi họ bỏ phiếu là: Ai sẽ bảo vệ sự sống con người ở mọi giai đoạn? Ai sẽ bảo vệ hôn nhân tự nhiên và gia đình? Và cuối cùng, ai sẽ bảo vệ tự do tôn giáo, bảo vệ lương tâm và quyền của con người được sống theo đức tin của họ trong mọi lĩnh vực xã hội?

Một xã hội không có niềm tin chung vào Thiên Chúa, và do đó vào bản sắc của mỗi người như con trai hay con gái yêu quý của Người, sẽ trở nên kém nhân bản và ít khoan dung hơn. Khi không có Thiên Chúa, một điều gì đó hoặc ai đó sẽ trở thành vị thần để lấp đầy khoảng trống, dẫn đến thảm kịch, và cuối cùng là sự sụp đổ của xã hội. Nay là lúc để chúng ta đứng lên giành chỗ đứng cho niềm tin Công Giáo trọn vẹn trong đời sống công cộng và những đóng góp quý báu của những người có đức tin cho xã hội.

Điều chủ yếu đối với mọi người Công Giáo để họ hoàn thành nghĩa vụ công dân của họ là biết các ứng viên đứng ở đâu trong các vấn đề về sự sống, gia đình và tự do tôn giáo. Không thể là một người Công Giáo tốt mà lại ủng hộ việc phá thai hoặc hỗ trợ tự tử, cổ vũ tình dục không tự nhiên, hoặc tìm cách đẩy những người có đức tin ra khỏi nơi công cộng. Những người làm như vậy – dù là Công Giáo hay không - đang giúp làm rỗng nền văn hóa của chúng ta và góp phần vào sự sụp đổ của nó. Càng xa rời đời sống luân lý và đức hạnh, chúng ta càng có nhiều khả năng giống Hy Lạp hay La Mã khi họ thất thế, hay giống Venezuela ngày nay. Mọi người Công Giáo cần tự thông tri cho mình biết mỗi ứng cử viên đứng ở đâu trong các vấn đề này bằng cách đọc các cơ quan tin tức chuyên bàn về các chủ đề này, chẳng hạn như Catholic News Agency (Cơ quan Thông tin Công Giáo) hoặc National Catholic Register (Sổ Ghi Công Giáo Quốc gia).

Vào đầu thập niên 1900, người Công Giáo có cơ hội phát triển hệ thống trường học riêng của chúng ta, thiết lập các bệnh viện và điều hành các doanh nghiệp của chúng ta theo đức tin của chúng ta. Chúng ta đã phục vụ và tiếp tục phục vụ người nghèo và vô gia cư bằng tình bác ái của Chúa Kitô, đặc biệt được thấy trong việc làm của các Tổ chức Bác ái Công Giáo. Đây là cách chúng ta bảo vệ và phát triển đức tin của chúng ta trong hơn 100 năm qua, nhưng “nền văn hóa triệt tiêu”, một nền văn hóa tìm cách bịt miệng các niềm tin chân thành của các cá nhân, cũng sẽ không khoan nhượng sự hiện diện của các thực thể có đức tin này, nếu chúng ta để nó có đủ lực đẩy. Chúng ta không thể tiếp nhận não trạng chủ trương rằng “người khác hành động theo cách đó thì tốt thôi, nhưng chúng ta không hành động cách đó”.

Đạo đức của xã hội sẽ tác động đến chúng ta, và chúng ta không thể làm ngơ trước cái ác.

Nếu chúng ta muốn đất nước của chúng ta phát triển mạnh mẽ, thì vì lòng bác ái đối với đồng bào và thế hệ tương lai của chúng ta, người Công Giáo cần phải vận động mạnh mẽ cho sự cần thiết của tự do tôn giáo và bỏ phiếu theo đó.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho mỗi người trong anh chị em và xin Thiên Chúa chúc lành cho nước Mỹ!

Vũ Văn An - www.vietcatholic.net

Pinterest