tháng 5 7, 2021

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

CHÚA NHẬT TUẦN VI PHỤC SINH

Sixth Sunday of Easter

SỐNG LỜI CHÚA

GOSPEL : Jn 15:9-17

Jesus said to his disciples:
“As the Father loves me, so I also love you.
Remain in my love.
If you keep my commandments, you will remain in my love,
just as I have kept my Father’s commandments
and remain in his love.

“I have told you this so that my joy may be in you
and your joy might be complete.
This is my commandment: love one another as I love you.
No one has greater love than this,
to lay down one’s life for one’s friends.
You are my friends if you do what I command you.
I no longer call you slaves,
because a slave does not know what his master is doing.
I have called you friends,
because I have told you everything I have heard from my Father.
It was not you who chose me, but I who chose you
and appointed you to go and bear fruit that will remain,
so that whatever you ask the Father in my name he may give you.
This I command you: love one another.”

TIN MỪNG : Ga 15,9-17

Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của Người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

9 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy. 10 Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người. 11 Các điều ấy, Thầy đã nói với anh em để anh em được hưởng niềm vui của Thầy, và niềm vui của anh em được nên trọn vẹn.

12 “Đây là điều răn của Thầy : anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. 13 Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. 14 Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. 15 Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.

16 “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. 17 Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”

SUY NIỆM

HÃY YÊU THƯƠNG NHAU

“Lòng tốt luôn có khuynh hướng lan tỏa. Nếu chúng ta muốn có một cuộc sống xứng đáng và sung mãn, chúng ta phải đến với tha nhân và mưu cầu lợi ích cho họ” (Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, số 8).

Cuộc sống phát triển bằng cách cho đi, nó sẽ suy yếu khi ta sống cô lập và dễ dãi. Thực vậy, chúng ta sẽ có được niềm vui và thăng tiến bản thân nhiều hay ít, tùy theo mức độ chúng ta hy sinh tính mạng vì anh em mình.

Đức Kitô gọi chúng ta là bạn hữu của Người, Người sẵn sàng hy sinh tính mạng vì chúng ta. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có dám sống vì người khác không? Khi đời sống thiêng liêng của chúng ta bị bóp nghẹt bởi lợi ích riêng, thì không còn chỗ cho người khác, cho những người nghèo. Tiếng nói của Thiên Chúa không còn được nghe thấy, và ước muốn làm điều thiện bị phai mờ. Đây chính là mối nguy cho các Kitô hữu, những người được Đức Kitô gọi là bạn hữu.

“Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.” Kitô hữu phải là những người sống yêu thương như Chúa dạy. Hơn nữa, chúng ta có Chúa là mẫu gương yêu thương và hy sinh mạng sống vì chúng ta, dù chúng ta tội lỗi và hay phản bội.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin ban cho con quả tim biết yêu thương, biết rung cảm trước những người nghèo khổ, bất hạnh. Xin cho con biết sống vì người khác, vì biết rằng, Chúa luôn yêu thương và bao bọc chở che con. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Linh mục và mục sư khác nhau ở chỗ nào?

Ở Việt nam, các chức sắc của Hội thánh Tin Lành được gọi là “mục sư”, còn bên Công giáo thì được gọi là “linh mục”. Linh mục và mục sư khác nhau ở chỗ nào?

Nếu chỉ dựa trên từ ngữ tiếng Việt thì linh mục và mục sư không có gì khác biệt quan trọng, bởi vì đôi bên đều chung nhau một từ “mục” có nghĩa là chăn dắt. “Linh mục” nêu bật vai trò chăm sóc các linh hồn; còn “mục sư” thì đề cao chức vụ giảng dạy (sư là thầy dạy). Tuy nhiên trong các từ ngữ Âu Tây và trong lịch sử Giáo hội, thì giữa hai bên có sự khác biệt quan trọng. Nên biết là trong quá khứ, cách riêng kể từ công đồng Trentô, thần học Công giáo cố gắng nêu lên những khác biệt giữa đôi bên, nhưng từ công đồng Vaticanô II, với những nghiên cứu lịch sử, người ta tìm cách bổ túc cho nhau. Dù vậy điều này không có nghĩa là ngày nay không còn sự khác biệt nữa. Chúng ta hãy bắt đầu từ những nhận xét bên ngoài từ thời nay, rồi từ đó chúng ta đi ngược lại lịch sử để tìm hiểu nguồn gốc của sự khác biệt, để rồi cuối cùng tìm xem đôi bên bổ túc cho nhau như thế nào.

Sự khác biệt rõ rệt nhất giữa mục sư Tin Lành và linh mục Công giáo là một bên được lập gia đình, còn bên kia thì phải sống độc thân, có phải không?

Sự so sánh này chỉ đúng một phần thôi, nhưng không phải là điều quan trọng. Các mục sư Tin Lành có vợ con, còn các linh mục Công giáo thì sống độc thân. Tuy nhiên, nếu mục sư Tin lành trở lại Công giáo và muốn làm Linh mục thì ông không buộc phải bỏ vợ. Nên biết là một vài Giáo hội Đông phương Công giáo chấp nhận quy chế Linh mục có gia đình, nhưng họ phải kết hôn trước khi chịu chức.

Việc độc thân giúp cho các linh mục không bận rộn với chuyện gia đình, nhờ vậy có nhiều thời gian hơn để lo việc nhà Chúa, phải không?

Trên thực tế thì đúng vậy, nhưng người ta đã muốn tìm những lý do sâu xa hơn. Độc thân không phải chỉ là không lấy vợ, nhưng nhất là đã dành trái tim cho ai khác. Điều này nằm trong lãnh vực của huyền nhiệm. Bên Đông phương cũng như bên Tây phương, ngay từ thời xưa, các giám mục đều sống độc thân và đeo nhẫn để nhắc nhớ rằng mình đã kết hôn với giáo phận là hiền thê của Chúa Giêsu: vì thế vào thời các Giáo phụ, các giám mục không được phép thuyên chuyển từ toà này sang tòa khác vì như thế là ngoại tình (thiếu chung thuỷ với người bạn trăm năm). Đối với các linh mục, sự độc thân được giải thích theo chiều hướng huyền nhiệm của mối tương quan với Chúa Giêsu: họ đã được Chúa chọn làm bạn tri âm, và Ngài muốn họ dành trót cả trái tim để phục vụ Tin mừng. Dù sao, sự khác biệt quan trọng giữa linh mục và mục sư không phải ở chỗ độc thân, nhưng ở hai điểm cơ bản nằm trong chính bản chất về chức vụ, đó là phận vụ tư tế và ấn tích vĩnh viễn. Theo đạo lý công giáo, linh mục giữ chức vụ tư tế, và chức vụ này mang tính cách vĩnh viễn.

Nói thế có nghĩa là bên Tin Lành, các mục sư không có chức vụ tư tế hay sao?

Như đã nói trên, trong tiếng Việt, linh mục và mục sư đều chung nhau ở từ “mục” nghĩa là chăn dắt. Trong tiếng Latinh, linh mục được gọi là sacerdos (nghĩa là tư tế). Vào thời Cải Cách Tin lành, ông Lutêrô đã chỉ trích từ ngữ đó, bởi vì Tân ước không nói đến một hàng ngũ tư tế trong Hội thánh (đây là một điều khác biệt với đạo Do thái và các đạo khác). Theo ông Lutêrô, Tân ước chỉ áp dụng danh từ “tư tế” cho Đức Kitô (Thượng tế) và cho toàn thể dân Thiên Chúa (dòng dõi tư tế, như thánh Phêrô viết trong thư thứ nhất, chương 2 câu 5 và 9). Vì thế các chức sắc không được gọi là “tư tế” mà chỉ là các “tác viên” (ministri), với vai trò là điều khiển cộng đoàn và giảng dạy Lời Chúa. Từ đó, ta thấy một sự khác biệt khá nổi bật giữa các linh mục Công giáo và các mục sư Tin lành. Các mục sư chú trọng đến việc giảng Lời Chúa, các linh mục thì quan tâm đến việc cử hành các bí tích, cách riêng là bí tích Thánh Thể và Hoà Giải.

Bên nào trung thành với Tân ước hơn?

Câu trả lời không đơn giản, bởi vì tuỳ thuộc vào việc giải thích Kinh Thánh. Ông Lutêrô dựa theo nguyên tắc “chỉ có Sách Kinh Thánh mà thôi” (sola Scriptura) vì thế ông chỉ chấp nhận hai bí tích là Rửa Tội và Thánh Lễ. Bên Công giáo không chỉ dựa vào Sách Kinh thánh nhưng còn dựa trên truyền thống nữa. Dù sao từ thời Cải Cách Tin Lành đến nay, đã có sự thay đổi quan điểm đáng kể về phía Giáo hội Công giáo. Hồi thế kỷ XVI, đứng trước sự chỉ trích của ông Lutêrô, Giáo hội Công giáo giữ một thái độ tự vệ, nghĩa là phi bác ông ta. Hậu quả là không những thần học nhấn mạnh đến chức vụ tư tế của linh mục mà muốn làm nổi bật ngay cả trong lối kiến trúc thánh đường nữa. Khi bước vào một nhà thờ Công giáo, chúng ta thấy ở chính giữa là bàn thờ với nhà tạm chứa Mình Thánh Chúa; còn khi bước vào một nhà thờ Tin Lành, thì ta thấy gian giữa được dành cho toà giảng và Sách Kinh Thánh. Công đồng Vaticanô II đã xét lại thái độ đó. Công đồng nhìn nhận ông Luterô có lý khi nhận xét rằng nhờ bí tích Thánh Tẩy, tất cả các tín hữu đều được tham dự vào chức vụ tư tế của Chúa Kitô, nhờ đó họ được quyền tham dự tích cực vào phụng tự của Hội thánh, và cách riêng họ được mời gọi hãy hiến dâng trót cuộc đời làm hy lễ tinh thần làm đẹp lòng Chúa. Công đồng nói điều này ở hiến chế về Hội thánh số 10 và được lặp lại trong sách Giáo lý Hội thánh công giáo số 784. Tuy nhiên, bên cạnh hàng tư tế phổ quát (nghĩa là chung cho tất cả các tín hữu) còn có chức tư tế thừa tác nữa.

Thừa tác là gì?

Trong Hán Việt, “thừa” có nhiều nghĩa: có khi là “dư thừa” (thừa thãi), có khi là “vâng chịu” (thí dụ: thừa hành, thừa lệnh) hoặc là “giúp đỡ” (thừa phái). “Tác” có nghĩa là “làm ra” (tác động, công tác). Còn trong tiếng latinh thừa tác là “ministeriale”, một tính từ gốc bởi ministerium, có nghĩa là một sự phục vụ, giúp đỡ. Từ ngữ này muốn nêu bật tinh thần của các chức sắc trong Giáo hội: không phải là tìm chức quyền địa vị, nhưng là sự phục vụ, theo gương Chúa Giêsu, Đấng đã đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ. Chức tư tế thừa tác nhằm trước hết là phục vụ các mầu nhiệm thánh (nghĩa là chính Chúa Giêsu), và kế đó là phục vụ các anh chị em của mình, khi trao ban cho họ hồng ân cứu độ.

Tuy nhiên vai trò chính của các linh mục vẫn là tế tự, khác với các mục sư là giảng dạy, phải không?

Công đồng Vaticanô II không chỉ nhấn mạnh đến chức vụ tư tế của các linh mục, nhưng còn nói đến vai trò rao giảng và mục tử nữa. Những nghiên cứu lịch sử cho thấy ông Lutêrô có lý khi ông đề cao chức vụ rao giảng, vào thời buổi mà các linh mục chỉ lo chuyện tế tự (giống như thầy cúng) chứ không lo chuyện rao giảng. Nhằm bù đắp sự thiếu sót đó, công đồng Trentô đã quyết định thành lập chủng viện để đào tạo đạo lý cho các linh mục. Riêng về kiến trúc thánh đường sau công đồng Vaticanô II, người ta thấy nhiều nơi dành chỗ nổi bật cho toà giảng, bên cạnh nhà tạm đặt Mình Thánh Chúa, nhằm nêu bật hai bàn tiệc của Lời Chúa và Mình Chúa. Ngoài ra, trong tông huấn Pastores dabo vobis tiếp theo Thượng hội đồng Giám mục bàn về việc đào tạo linh mục (họp năm 1990), Đức thánh cha Gioan Phaolô muốn tóm lược hình ảnh trụ cốt của linh mục vào chân dung của “mục tử”, theo gương của Chúa Giêsu mục tử nhân lành. Cũng như Chúa Giêsu, các linh mục hãy đến với các tín hữu với tâm tình yêu thương dâng hiến, dù khi rao giảng, dù khi cử hành bí tích hay giúp đỡ các nhu cầu tinh thần hay vật chất của họ.

Mục tử với mục sư có gì khác nhau không?

Có thể có sự khác biệt trong tiếng Hán Việt, nhưng trong tiếng Âu châu không có gì khác biệt, bởi vì đều dịch bởi danh từ pastor (tiếng Latinh và tiếng Anh). Tuy nhiên có sự khác biệt đáng kể trong cách giải thích và sử dụng từ này tại một vài nơi. Nói chung, bên Công giáo, các giám mục và linh mục đều ý thức rằng mình là mục tử, nhưng họ không được gọi bằng chức vụ này. Bên Tin lành, các mục sư được gọi là pastor (ở Hoa kỳ, các linh mục chánh xứ cũng được gọi là pastor). Dù sao, sự khác biệt cơ bản giữa Công giáo và Tin Lành nằm ở chỗ nguồn gốc và thời hạn của chức vụ. Bên Tin lành, nguồn gốc của chức vụ là do cộng đoàn ban cấp, và khi mãn công tác thì cũng hết chức vụ (ta có thể ví như các chức vụ công cử: không ai làm Thủ tướng mãn đời; khi hết chức vụ thì cùng lắm ông được tặng chức “cựu thủ tướng” mà thôi). Bên Công giáo, chức linh mục (và giám mục) được lãnh nhận qua bí tích, và in một ấn tích (character) suốt đời. Vì thế không những một linh mục về hưu vẫn là linh mục, mà kể cả một linh mục phá giới vẫn còn mang ấn tích ấy, và khi gặp một người sắp chết, ngài vẫn được phép ban bí tích Giải tội. Ấn tích được giải thích như là một dấu ấn của Chúa Kitô ghi vào linh hồn của con người linh mục, để nhân danh Chúa ban phát các mầu nhiệm thánh cho loài người.

Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP.

Pinterest