tháng 4 21, 2021

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

THỨ BA TUẦN III PHỤC SINH

Tuesday of the Third Week of Easter

SỐNG LỜI CHÚA

GOSPEL : Jn 6:30-35

The crowd said to Jesus:
“What sign can you do, that we may see and believe in you?
What can you do?
Our ancestors ate manna in the desert, as it is written:

  He gave them bread from heaven to eat.”

So Jesus said to them,
“Amen, amen, I say to you,
it was not Moses who gave the bread from heaven;
my Father gives you the true bread from heaven.
For the bread of God is that which comes down from heaven
and gives life to the world.”

So they said to Jesus,
“Sir, give us this bread always.”
Jesus said to them, “I am the bread of life;
whoever comes to me will never hunger,
and whoever believes in me will never thirst.”

Bài đọc :

Bài đọc 1 : Cv 7,51 - 8,1a

Lạy Chúa Giê-su, xin nhận lấy hồn con.

Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.

7 51 Bấy giờ, trước mặt đám đông dân chúng, các kỳ mục và kinh sư, ông Tê-pha-nô tuyên bố : “Hỡi những người cứng đầu cứng cổ, lòng và tai không cắt bì, các ông luôn luôn chống lại Thánh Thần. Cha ông các ông thế nào, thì các ông cũng vậy. 52 Có ngôn sứ nào mà cha ông các ông không bắt bớ ? Họ đã giết những vị tiên báo Đấng Công Chính sẽ đến ; còn các ông, nay đã trở thành những kẻ phản bội và sát hại Đấng ấy. 53 Các ông là những người đã lãnh nhận Lề Luật do các thiên sứ công bố, nhưng lại chẳng tuân giữ.”

54 Khi nghe những lời ấy, lòng họ giận điên lên, và họ nghiến răng căm thù ông Tê-pha-nô.

55 Được đầy ơn Thánh Thần, ông đăm đăm nhìn trời, thấy vinh quang Thiên Chúa, và thấy Đức Giê-su đứng bên hữu Thiên Chúa. 56 Ông nói : “Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên Chúa.” 57 Họ liền kêu lớn tiếng, bịt tai lại và nhất tề xông vào ông 58 rồi lôi ra ngoài thành mà ném đá. Các nhân chứng để áo mình dưới chân một thanh niên tên là Sao-lô. 59 Họ ném đá ông Tê-pha-nô, đang lúc ông cầu xin rằng : “Lạy Chúa Giê-su, xin nhận lấy hồn con.” 60 Rồi ông quỳ gối xuống, kêu lớn tiếng : “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này.” Nói thế rồi, ông an nghỉ.

8 1a Phần ông Sao-lô, ông tán thành việc giết ông Tê-pha-nô.

Đáp ca : Tv 30,3bc-4.6a và 7b và 8a.17 và 21ab (Đ. c.6a)

Đ. Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con.

3bcXin Ngài nên như núi đá cho con trú ẩn,
như thành trì để cứu độ con.
4Núi đá và thành luỹ bảo vệ con, chính là Chúa.
Vì danh dự Ngài, xin dẫn đường chỉ lối cho con.

Đ. Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con.

6aTrong tay Ngài, con xin phó thác hồn con,
7bphần con đây, lạy Chúa, chỉ tin tưởng nơi Ngài.
8aĐược Ngài thương, con vui mừng hớn hở,
vì Ngài đã đoái nhìn phận con cùng khốn.

Đ. Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con.

17Xin toả ánh tôn nhan rạng ngời
trên tôi tớ Ngài đây, và lấy tình thương mà cứu độ.
21abBên Thánh Nhan, Ngài giấu họ kỹ càng
khỏi người đời mưu hại.

Đ. Trong tay Ngài, lạy Chúa, con xin phó thác hồn con.

Tung hô Tin Mừng : Ga 6,35ab

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không phải đói bao giờ.” Ha-lê-lui-a.

TIN MỪNG : Ga 6,30-35

Không phải ông Mô-sê, mà chính là Cha tôi đã cho bánh bởi trời, bánh đích thực.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan.

30 Khi ấy, đám đông dân chúng hỏi Đức Giê-su rằng : “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông ? Ông sẽ làm gì đây ? 31 Tổ tiên chúng tôi đã ăn man-na trong sa mạc, như có lời chép : Người đã cho họ ăn bánh bởi trời.”

32 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, 33 vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.” 34 Họ liền nói : “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.” 35 Đức Giê-su bảo họ : “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ !”

SUY NIỆM

DẤU LẠ ĐỂ NHẬN BIẾT THIÊN CHÚA

Sách có thuật lại sự kiện một số người Do Thái đã ném đá thánh Stêphanô vì đã lên án hành vi xấu xa của họ, và dám rao giảng danh Đức Giêsu. Trước cái chết đau đớn đang gần kề, thánh nhân đã quỳ xuống, lớn tiếng kêu lên rằng: “Lạy Chúa, xin đừng trách cứ họ về tội lỗi này...” và ngài cũng xin Chúa tha cho kẻ giết mình, đây hẳn phải là một “dấu lạ”, một điều lạ lùng với những người chứng kiến hôm ấy.

Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, người Do Thái muốn Đức Giêsu làm một dấu lạ để họ tin rằng Người được Chúa Cha sai đến. Và Đức Giêsu đã cho họ biết một “dấu lạ” không gì khác hơn là chính Người, là bánh bởi trời đích thực, là Ngôi Hai Thiên Chúa đã tự nguyện xuống trần, chịu muôn vàn khổ nhục, ngõ hầu mưu ích cho toàn thể nhân loại.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)

LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Xin Chúa giúp chúng con dám trở nên những “dấu lạ” của tình yêu và sự thật, để làm chứng cho Chúa trong thế giới hôm nay. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

ĐTC Phanxicô (18/4): Nhìn, chạm và ăn - 3 đặc tính của con người

Sau nhiều tuần đọc Kinh Truyền Tin và Lạy Nữ Vương Thiên Đàng tại thư viện Dinh Tông Toà do những hạn chế vì đại dịch, trưa 18/4, Đức Thánh Cha đã chào các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô và cùng đọc Kinh Lạy Nữ Vương Thiên Đàng với các tín hữu. Trước khi đọc kinh, ĐTC có một bài huấn dụ ngắn dựa trên đoạn Tin Mừng Chúa Nhật III Phục Sinh với 3 từ: nhìn, chạm và ăn.

Bài huấn dụ cửa Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Chúa Nhật III Phục Sinh, chúng ta trở lại Giêrusalem, nơi Phòng Tiệc Ly, theo như lời của hai môn đệ Emmaus, những người đã bừng cháy khi nghe những lời của Chúa Giêsu trên đường đi và sau đó nhận ra Người “khi Người bẻ bánh” (Lc 24, 35). Giờ đây, nơi Phòng Tiệc Ly, Chúa Kitô Phục Sinh hiện ra giữa các môn đệ và chào họ: “Bình an cho anh em!” (câu 36). Nhưng họ sợ hãi và nghĩ rằng họ “nhìn thấy một bóng ma” (câu 37). Sau đó, Chúa Giêsu chỉ cho họ những vết thương trên thân thể Người và nói: “Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem” (câu 39). Và để thuyết phục họ, Người hỏi họ thức ăn và ăn trước cái nhìn ngỡ ngàng của họ. (x. cc 41-42).

Ở đây có một chi tiết đặc biệt. Tin Mừng cho biết các Tông đồ “không tin vì mừng quá”. Đó thật là niềm vui đến nỗi họ không thể tin đó là sự thật. Và một chi tiết thứ hai: họ ngạc nhiên, kinh ngạc; ngạc nhiên bởi vì cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa luôn dẫn bạn đến sự ngạc nhiên: nó vượt trên cả sự hăng hái, trên cả niềm vui, nó là một kinh nghiệm khác. Điều vui mừng này khiến họ nghĩ: không, đây không thể là sự thật!... Đó là sự ngạc nhiên về sự hiện diện của Thiên Chúa.

Đoạn Tin Mừng này đặc trưng bởi ba động từ rất cụ thể, theo một nghĩa nào đó phản ánh đời sống cá nhân và cộng đoàn của chúng ta: nhìn, chạm và ăn. Ba hành động này có thể mang lại niềm vui cho cuộc gặp gỡ thực sự với Chúa Giê-su đang sống.

“Hãy nhìn chân tay Thầy đây”, Chúa Giêsu nói. Nhìn, để ý, không chỉ là nhìn mà còn bao hàm cả ý hướng và ý muốn. Đây là lý do tại sao nó là một trong những động từ của tình yêu. Bố mẹ nhìn con mình, những người yêu nhau nhìn nhau; bác sĩ giỏi nhìn bệnh nhân cẩn thận... Nhìn là bước đầu tiên để chống lại sự thờ ơ, chống lại sự cám dỗ quay mặt khỏi những khó khăn và đau khổ của người khác.

Động từ thứ hai là chạm. Bằng cách mời các môn đệ chạm vào Người, để thấy Người không phải là ma, Chúa Giê-su chỉ cho họ và cho chúng ta rằng mối quan hệ với Người và với anh em chúng ta không thể “ở khoảng cách xa”, không tồn tại một Kitô giáo xa cách, không tồn tại một Kitô giáo chỉ dừng lại ở cái nhìn. Tình yêu đòi hỏi sự gần gũi, tiếp xúc, chia sẻ cuộc sống. Người Samari nhân hậu không chỉ nhìn người nửa sống nửa chết trên đường: ông dừng lại, cúi xuống, chữa trị vết thương cho người ấy, chạm đến người ấy và đặt người ấy lên lưng lừa và đưa về quán trọ. Và cũng vậy với chính Chúa Giêsu: yêu mến Người có nghĩa là đi vào một sự hiệp thông sự sống, một sự hiệp thông với Người.

Và sau đó chúng ta đến với động từ thứ ba là ăn, động từ diễn tả rất rõ con người của chúng ta trong sự nghèo hèn tự nhiên nhất của nó, đó là nhu cầu của chúng ta để nuôi sống bản thân. Nhưng việc ăn uống, khi chúng ta làm điều đó với nhau, với gia đình hoặc bạn bè, cũng trở thành một biểu hiện của tình yêu, một biểu hiện của hiệp thông, của lễ hội... Nhiều lần, các Tin Mừng cho chúng ta thấy Chúa Giêsu sống chiều kích sống động này; ngay cả với tư cách là Đấng Phục sinh, với các môn đệ của Người, đến nỗi bàn tiệc Thánh Thể đã trở thành dấu hiệu đặc trưng cho cộng đoàn Kitô hữu. Cùng nhau ăn chính thân mình của Đấng Kitô: đây là trung tâm của đời sống Kitô hữu.

Thưa anh chị em, đoạn Tin Mừng này cho chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu không phải là một “bóng ma”, nhưng là một Người sống; rằng khi Chúa Giêsu đến gần chúng ta, Người làm cho chúng ta vui mừng, đến độ không tin, và khiến chúng ta kinh ngạc, với sự ngạc nhiên mà chỉ có sự hiện diện của Thiên Chúa mới ban được, bởi vì Chúa Giêsu là một Người sống. Là Kitô hữu, không phải trước hết là một học thuyết hay một lý tưởng đạo đức, mà là một mối tương quan sống động với Người, với Chúa Phục Sinh: chúng ta nhìn Người, chạm vào Người, được Người nuôi dưỡng và, được biến đổi bởi tình yêu của Người, chúng ta cũng nhìn, chạm và nuôi dưỡng người khác như anh chị em. Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta sống kinh nghiệm ân sủng này.

Văn Yên, SJ - Vatican News

Pinterest