tháng 3 29, 2021




Good Friday of the Lord’s Passion


GOSPEL : Jn 18:1 – 19:42

Jesus went out with his disciples across the Kidron valley
to where there was a garden,
into which he and his disciples entered.
Judas his betrayer also knew the place,
because Jesus had often met there with his disciples.
So Judas got a band of soldiers and guards
from the chief priests and the Pharisees
and went there with lanterns, torches, and weapons.
Jesus, knowing everything that was going to happen to him,
went out and said to them, “Whom are you looking for?”
They answered him, “Jesus the Nazorean.”
He said to them, “I AM.”
Judas his betrayer was also with them.
When he said to them, “I AM, “
they turned away and fell to the ground.
So he again asked them,
“Whom are you looking for?”
They said, “Jesus the Nazorean.”
Jesus answered,
“I told you that I AM.
So if you are looking for me, let these men go.”
This was to fulfill what he had said,
“I have not lost any of those you gave me.”
Then Simon Peter, who had a sword, drew it,
struck the high priest’s slave, and cut off his right ear.
The slave’s name was Malchus.
Jesus said to Peter,
“Put your sword into its scabbard.
Shall I not drink the cup that the Father gave me?”

So the band of soldiers, the tribune, and the Jewish guards seized Jesus,
bound him, and brought him to Annas first.
He was the father-in-law of Caiaphas,
who was high priest that year.
It was Caiaphas who had counseled the Jews
that it was better that one man should die rather than the people.

Simon Peter and another disciple followed Jesus.
Now the other disciple was known to the high priest,
and he entered the courtyard of the high priest with Jesus.
But Peter stood at the gate outside.
So the other disciple, the acquaintance of the high priest,
went out and spoke to the gatekeeper and brought Peter in.
Then the maid who was the gatekeeper said to Peter,
“You are not one of this man’s disciples, are you?”
He said, “I am not.”
Now the slaves and the guards were standing around a charcoal fire
that they had made, because it was cold,
and were warming themselves.
Peter was also standing there keeping warm.

The high priest questioned Jesus
about his disciples and about his doctrine.
Jesus answered him,
“I have spoken publicly to the world.
I have always taught in a synagogue
or in the temple area where all the Jews gather,
and in secret I have said nothing. Why ask me?
Ask those who heard me what I said to them.
They know what I said.”
When he had said this,
one of the temple guards standing there struck Jesus and said,
“Is this the way you answer the high priest?”
Jesus answered him,
“If I have spoken wrongly, testify to the wrong;
but if I have spoken rightly, why do you strike me?”
Then Annas sent him bound to Caiaphas the high priest.

Now Simon Peter was standing there keeping warm.
And they said to him,
“You are not one of his disciples, are you?”
He denied it and said,
“I am not.”
One of the slaves of the high priest,
a relative of the one whose ear Peter had cut off, said,
“Didn’t I see you in the garden with him?”
Again Peter denied it.
And immediately the cock crowed.

Then they brought Jesus from Caiaphas to the praetorium.
It was morning.
And they themselves did not enter the praetorium,
in order not to be defiled so that they could eat the Passover.
So Pilate came out to them and said,
“What charge do you bring against this man?”
They answered and said to him,
“If he were not a criminal,
we would not have handed him over to you.”
At this, Pilate said to them,
“Take him yourselves, and judge him according to your law.”
The Jews answered him,
“We do not have the right to execute anyone,“
in order that the word of Jesus might be fulfilled
that he said indicating the kind of death he would die.
So Pilate went back into the praetorium
and summoned Jesus and said to him,
“Are you the King of the Jews?”
Jesus answered,
“Do you say this on your own
or have others told you about me?”
Pilate answered,
“I am not a Jew, am I?
Your own nation and the chief priests handed you over to me.
What have you done?”
Jesus answered,
“My kingdom does not belong to this world.
If my kingdom did belong to this world,
my attendants would be fighting
to keep me from being handed over to the Jews.
But as it is, my kingdom is not here.”
So Pilate said to him,
“Then you are a king?”
Jesus answered,
“You say I am a king.
For this I was born and for this I came into the world,
to testify to the truth.
Everyone who belongs to the truth listens to my voice.”
Pilate said to him, “What is truth?”

When he had said this,
he again went out to the Jews and said to them,
“I find no guilt in him.
But you have a custom that I release one prisoner to you at Passover.
Do you want me to release to you the King of the Jews?”
They cried out again,
“Not this one but Barabbas!”
Now Barabbas was a revolutionary.

Then Pilate took Jesus and had him scourged.
And the soldiers wove a crown out of thorns and placed it on his head,
and clothed him in a purple cloak,
and they came to him and said,
“Hail, King of the Jews!”
And they struck him repeatedly.
Once more Pilate went out and said to them,
“Look, I am bringing him out to you,
so that you may know that I find no guilt in him.”
So Jesus came out,
wearing the crown of thorns and the purple cloak.
And he said to them, “Behold, the man!”
When the chief priests and the guards saw him they cried out,
“Crucify him, crucify him!”

Pilate said to them,
“Take him yourselves and crucify him.
I find no guilt in him.”
The Jews answered,
“We have a law, and according to that law he ought to die,
because he made himself the Son of God.”
Now when Pilate heard this statement,
he became even more afraid,
and went back into the praetorium and said to Jesus,
“Where are you from?”
Jesus did not answer him.
So Pilate said to him,
“Do you not speak to me?
Do you not know that I have power to release you
and I have power to crucify you?”
Jesus answered him,
“You would have no power over me
if it had not been given to you from above.
For this reason the one who handed me over to you
has the greater sin.”
Consequently, Pilate tried to release him; but the Jews cried out,
“If you release him, you are not a Friend of Caesar.
Everyone who makes himself a king opposes Caesar.”

When Pilate heard these words he brought Jesus out
and seated him on the judge’s bench
in the place called Stone Pavement, in Hebrew, Gabbatha.
It was preparation day for Passover, and it was about noon.
And he said to the Jews,
“Behold, your king!”
They cried out,
“Take him away, take him away! Crucify him!”
Pilate said to them,
“Shall I crucify your king?”
The chief priests answered,
“We have no king but Caesar.”
Then he handed him over to them to be crucified.

So they took Jesus, and, carrying the cross himself,
he went out to what is called the Place of the Skull,
in Hebrew, Golgotha.
There they crucified him, and with him two others,
one on either side, with Jesus in the middle.
Pilate also had an inscription written and put on the cross.
It read,
“Jesus the Nazorean, the King of the Jews.”
Now many of the Jews read this inscription,
because the place where Jesus was crucified was near the city;
and it was written in Hebrew, Latin, and Greek.
So the chief priests of the Jews said to Pilate,
“Do not write ‘The King of the Jews,’
but that he said, ‘I am the King of the Jews’.”
Pilate answered,
“What I have written, I have written.”

When the soldiers had crucified Jesus,
they took his clothes and divided them into four shares,
a share for each soldier.
They also took his tunic, but the tunic was seamless,
woven in one piece from the top down.
So they said to one another,
“Let’s not tear it, but cast lots for it to see whose it will be, “
in order that the passage of Scripture might be fulfilled that says:
They divided my garments among them,
and for my vesture they cast lots.
This is what the soldiers did.
Standing by the cross of Jesus were his mother
and his mother’s sister, Mary the wife of Clopas,
and Mary of Magdala.
When Jesus saw his mother and the disciple there whom he loved
he said to his mother, “Woman, behold, your son.”
Then he said to the disciple,
“Behold, your mother.”
And from that hour the disciple took her into his home.

After this, aware that everything was now finished,
in order that the Scripture might be fulfilled,
Jesus said, “I thirst.”
There was a vessel filled with common wine.
So they put a sponge soaked in wine on a sprig of hyssop
and put it up to his mouth.
When Jesus had taken the wine, he said,
“It is finished.”
And bowing his head, he handed over the spirit.

Here all kneel and pause for a short time.

Now since it was preparation day,
in order that the bodies might not remain on the cross on the sabbath,
for the sabbath day of that week was a solemn one,
the Jews asked Pilate that their legs be broken
and that they be taken down.
So the soldiers came and broke the legs of the first
and then of the other one who was crucified with Jesus.
But when they came to Jesus and saw that he was already dead,
they did not break his legs,
but one soldier thrust his lance into his side,
and immediately blood and water flowed out.
An eyewitness has testified, and his testimony is true;
he knows that he is speaking the truth,
so that you also may come to believe.
For this happened so that the Scripture passage might be fulfilled:
Not a bone of it will be broken.
And again another passage says:
They will look upon him whom they have pierced.

After this, Joseph of Arimathea,
secretly a disciple of Jesus for fear of the Jews,
asked Pilate if he could remove the body of Jesus.
And Pilate permitted it.
So he came and took his body.
Nicodemus, the one who had first come to him at night,
also came bringing a mixture of myrrh and aloes
weighing about one hundred pounds.
They took the body of Jesus
and bound it with burial cloths along with the spices,
according to the Jewish burial custom.
Now in the place where he had been crucified there was a garden,
and in the garden a new tomb, in which no one had yet been buried.
So they laid Jesus there because of the Jewish preparation day;
for the tomb was close by.

TIN MỪNG : Ga 18,1 – 19,42

Cuộc Thương Khó của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.

✠Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

18 1 nk Khi ấy, Đức Giê-su đi ra cùng với các môn đệ, sang bên kia suối Kít-rôn. Ở đó, có một thửa vườn, Người cùng với các môn đệ đi vào. 2 Giu-đa, kẻ nộp Người, cũng biết nơi này, vì Người thường tụ họp ở đó với các môn đệ. 3 Vậy, Giu-đa tới đó, dẫn một toán quân cùng đám thuộc hạ của các thượng tế và nhóm Pha-ri-sêu ; họ mang theo đèn đuốc và khí giới. 4 Đức Giê-su biết mọi việc sắp xảy đến cho mình, nên tiến ra và hỏi : “Các anh tìm ai ?” 5 nk Họ đáp : dc “Tìm Giê-su Na-da-rét.” nk Người nói : “Chính tôi đây.” nk Giu-đa, kẻ nộp Người, cũng đứng chung với họ. 6 Khi Người vừa nói : “Chính tôi đây”, thì họ lùi lại và ngã xuống đất. 7 Người lại hỏi một lần nữa : “Các anh tìm ai ?” nk Họ đáp : dc “Tìm Giê-su Na-da-rét.” 8 nk Đức Giê-su nói : “Tôi đã bảo các anh là chính tôi đây. Vậy, nếu các anh tìm bắt tôi, thì hãy để cho những người này đi.” 9 nk Thế là ứng nghiệm lời Đức Giê-su đã nói : “Những người Cha đã ban cho con, con không để mất một ai.”

10 nk Ông Si-môn Phê-rô có sẵn một thanh gươm, bèn tuốt ra, nhằm người đầy tớ vị thượng tế, mà chém đứt tai phải của y. Người đầy tớ ấy tên là Man-khô. 11 Đức Giê-su nói với ông Phê-rô : “Hãy xỏ gươm vào bao. Chén mà Chúa Cha đã trao cho Thầy, lẽ nào Thầy chẳng uống ?”

12 nk Bấy giờ toán quân và viên chỉ huy cùng đám thuộc hạ của người Do-thái bắt Đức Giê-su và trói Người lại. 13 Trước tiên, họ điệu Đức Giê-su đến ông Kha-nan là nhạc phụ ông Cai-pha. Ông Cai-pha làm thượng tế năm đó. 14 Chính ông này đã đề nghị với người Do-thái là nên để một người chết thay cho dân thì hơn.

15 nk Ông Si-môn Phê-rô và một môn đệ khác đi theo Đức Giê-su. Người môn đệ này quen biết vị thượng tế, nên cùng với Đức Giê-su vào sân trong của tư dinh vị thượng tế. 16 Còn ông Phê-rô đứng ở phía ngoài, gần cổng. Người môn đệ kia quen biết vị thượng tế ra nói với chị giữ cổng, rồi dẫn ông Phê-rô vào. 17 Người tớ gái giữ cổng nói với ông Phê-rô : m “Cả bác nữa, bác không thuộc nhóm môn đệ của người ấy sao ?” nk Ông liền đáp : m “Đâu phải.” 18 nk Vì trời lạnh, các đầy tớ và thuộc hạ đốt than và đứng sưởi ở đó ; ông Phê-rô cũng đứng sưởi với họ. 19 Vị thượng tế tra hỏi Đức Giê-su về các môn đệ và giáo huấn của Người. 20 Đức Giê-su trả lời : “Tôi đã nói công khai trước mặt thiên hạ ; tôi hằng giảng dạy trong hội đường và tại Đền Thờ, nơi mọi người Do-thái tụ họp. Tôi không hề nói điều gì lén lút. 21 Sao ông lại hỏi tôi ? Điều tôi đã nói, xin cứ hỏi những người đã nghe tôi. Chính họ biết tôi đã nói gì.” 22 nk Đức Giê-su vừa dứt lời, thì một tên trong nhóm thuộc hạ đứng đó vả vào mặt Người mà nói : m “Anh trả lời vị thượng tế như thế ư ?” 23 nk Đức Giê-su đáp : “Nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem sai ở chỗ nào ; còn nếu tôi nói phải, sao anh lại đánh tôi ?” 24 nk Ông Kha-nan cho giải Người đến thượng tế Cai-pha, Người vẫn bị trói.

25 nk Còn ông Si-môn Phê-rô thì vẫn đứng sưởi ở đó. Người ta nói với ông : m “Cả bác nữa, bác không thuộc nhóm môn đệ của ông ấy sao ?” nk Ông liền chối : m “Đâu phải.” 26 nk Một trong các đầy tớ của vị thượng tế, có họ với người bị ông Phê-rô chém đứt tai, lên tiếng hỏi : m “Tôi đã chẳng thấy bác ở trong vườn với ông ấy sao ?” 27 nk Một lần nữa ông Phê-rô lại chối, và ngay lúc ấy gà liền gáy.

28 nk Vậy, người Do-thái điệu Đức Giê-su từ nhà ông Cai-pha đến dinh tổng trấn. Lúc đó trời vừa sáng. Nhưng họ không vào dinh kẻo bị nhiễm uế mà không ăn lễ Vượt Qua được. 29 Vì thế, tổng trấn Phi-la-tô ra ngoài gặp họ và hỏi : m “Các người tố cáo ông này về tội gì ?” 30 nk Họ đáp : dc “Nếu ông này không làm điều ác, thì chúng tôi đã chẳng đem nộp cho quan.” 31 nk Ông Phi-la-tô bảo họ : m “Các người cứ đem ông ta đi mà xét xử theo luật của các người.” nk Người Do-thái đáp : dc “Chúng tôi không có quyền xử tử ai cả.” 32 nk Thế là ứng nghiệm lời Đức Giê-su đã nói, khi ám chỉ Người sẽ phải chết cách nào.

33 nk Ông Phi-la-tô trở vào dinh, cho gọi Đức Giê-su và nói với Người : m “Ông có phải là vua dân Do-thái không ?” 34 nk Đức Giê-su đáp : “Ngài tự ý nói điều ấy, hay những người khác đã nói với ngài về tôi ?” 35 nk Ông Phi-la-tô trả lời : m “Tôi là người Do-thái sao ? Chính dân của ông và các thượng tế đã nộp ông cho tôi. Ông đã làm gì ?” 36 nk Đức Giê-su trả lời : “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu Nước tôi thuộc về thế gian này, thuộc hạ của tôi đã chiến đấu không để tôi bị nộp cho người Do-thái. Nhưng thật ra Nước tôi không thuộc chốn này.” 37 nk Ông Phi-la-tô liền hỏi : m “Vậy ông là vua sao ?” nk Đức Giê-su đáp : “Chính ngài nói rằng tôi là vua. Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này : làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” 38 nk Ông Phi-la-tô nói với Người : m “Sự thật là gì ?”

nk Nói thế rồi, ông lại ra gặp người Do-thái và bảo họ : m “Phần ta, ta không tìm thấy lý do nào để kết tội ông ấy. 39 Theo tục lệ của các người, vào dịp lễ Vượt Qua, ta thường tha một người nào đó cho các người. Vậy các người có muốn ta tha vua dân Do-thái cho các người không ?” 40 nk Họ lại la lên rằng : dc “Đừng tha nó, nhưng xin tha Ba-ra-ba !” nk Mà Ba-ra-ba là một tên cướp.

19 1 nk Bấy giờ ông Phi-la-tô truyền đem Đức Giê-su đi và đánh đòn Người. 2 Bọn lính kết một vòng gai làm vương miện, đặt lên đầu Người, và khoác cho Người một áo choàng đỏ. 3 Họ đến gần và nói : dc “Kính chào Vua dân Do-thái !”, nk rồi vả vào mặt Người.

4 nk Ông Phi-la-tô lại ra ngoài và nói với người Do-thái : m “Đây ta dẫn ông ấy ra ngoài cho các người, để các người biết là ta không tìm thấy lý do nào để kết tội ông ấy.” 5 nk Vậy, Đức Giê-su bước ra ngoài, đầu đội vương miện bằng gai, mình khoác áo choàng đỏ. Ông Phi-la-tô nói với họ : m “Đây là người !” 6 nk Khi vừa thấy Đức Giê-su, các thượng tế cùng các thuộc hạ liền kêu lên rằng : dc “Đóng đinh, đóng đinh nó vào thập giá !” nk Ông Phi-la-tô bảo họ : m “Các người cứ đem ông này đi mà đóng đinh vào thập giá, vì phần ta, ta không tìm thấy lý do để kết tội ông ấy.” 7 nk Người Do-thái đáp lại : dc “Chúng tôi có Lề Luật ; và chiếu theo Lề Luật, thì nó phải chết, vì nó đã xưng mình là Con Thiên Chúa.”

8 nk Nghe lời đó, ông Phi-la-tô càng sợ hơn nữa. 9 Ông lại trở vào dinh và nói với Đức Giê-su : m “Ông từ đâu mà đến ?” nk Nhưng Đức Giê-su không trả lời. 10 Ông Phi-la-tô mới nói với Người : m “Ông không trả lời tôi ư ? Ông không biết rằng tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao ?” 11 nk Đức Giê-su đáp lại : “Ngài không có quyền gì đối với tôi, nếu Trời chẳng ban cho ngài. Vì thế, kẻ nộp tôi cho ngài thì mắc tội nặng hơn.”

12 nk Từ đó, ông Phi-la-tô tìm cách tha Người. Nhưng dân Do-thái kêu lên rằng : dc “Nếu ngài tha nó, ngài không phải là bạn của Xê-da. Ai xưng mình là vua, thì chống lại Xê-da.” 13 nk Khi nghe thấy thế, ông Phi-la-tô truyền dẫn Đức Giê-su ra ngoài. Ông đặt Người ngồi trên toà, ở nơi gọi là Nền Đá, tiếng Híp-ri là Gáp-ba-tha. 14 Hôm ấy là ngày áp lễ Vượt Qua, vào khoảng mười hai giờ trưa. Ông Phi-la-tô nói với người Do-thái : m “Đây là vua các người !” 15 nk Họ liền hô lớn : dc “Đem đi ! Đem nó đi ! Đóng đinh nó vào thập giá !” nk Ông Phi-la-tô nói với họ : m “Chẳng lẽ ta lại đóng đinh vua các người sao ?” nk Các thượng tế đáp : dc “Chúng tôi không có vua nào cả, ngoài Xê-da.” 16 nk Bấy giờ ông Phi-la-tô trao Đức Giê-su cho họ đóng đinh vào thập giá.

nk Vậy họ điệu Đức Giê-su đi. 17 Chính Người vác lấy thập giá đi ra, đến nơi gọi là Cái Sọ, tiếng Híp-ri là Gôn-gô-tha ; 18 tại đó, họ đóng đinh Người vào thập giá, đồng thời cũng đóng đinh hai người khác nữa, mỗi người một bên, còn Đức Giê-su thì ở giữa. 19 Ông Phi-la-tô cho viết một tấm bảng và treo trên thập giá ; bảng đó có ghi : “Giê-su Na-da-rét, Vua dân Do-thái.” 20 Trong dân Do-thái, có nhiều người đọc được bảng đó, vì nơi Đức Giê-su bị đóng đinh là một địa điểm ở gần thành. Tấm bảng này viết bằng các tiếng : Híp-ri, La-tinh và Hy-lạp. 21 Các thượng tế của người Do-thái nói với ông Phi-la-tô : m “Xin ngài đừng viết : ‘Vua dân Do-thái’, nhưng viết : ‘Tên này đã nói : Ta là Vua dân Do-thái’.” 22 nk Ông Phi-la-tô trả lời : m “Ta viết sao, cứ để vậy !”

23 nk Đóng đinh Đức Giê-su vào thập giá xong, lính tráng lấy áo xống của Người chia làm bốn phần, mỗi người một phần ; họ lấy cả chiếc áo dài nữa. Nhưng chiếc áo dài này không có đường khâu, dệt liền từ trên xuống dưới. 24 Vậy họ nói với nhau : m “Đừng xé áo ra, cứ bắt thăm xem ai được.” nk Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Áo xống tôi, chúng đem chia chác, cả áo dài, cũng bắt thăm luôn. Đó là những điều lính tráng đã làm.

25 nk Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. 26 Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng : “Thưa Bà, đây là con của Bà.” 27 nk Rồi Người nói với môn đệ : “Đây là mẹ của anh.” nk Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

28 nk Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói : “Tôi khát !” 29 nk Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. 30 Nhắp xong, Đức Giê-su nói : “Thế là đã hoàn tất !” nk Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.

(quỳ gối thinh lặng trong giây lát)

31 nk Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. 32 Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. 33 Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34 Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra. 35 Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực ; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin. 36 Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập. 37 Lại có lời Kinh Thánh khác : Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.

38 nk Sau đó, ông Giô-xếp, người A-ri-ma-thê, xin ông Phi-la-tô cho phép hạ thi hài Đức Giê-su xuống. Ông Giô-xếp này là một môn đệ theo Đức Giê-su, nhưng cách kín đáo, vì sợ người Do-thái. Ông Phi-la-tô chấp thuận. Vậy, ông Giô-xếp đến hạ thi hài Người xuống. 39 Ông Ni-cô-đê-mô cũng đến. Ông này trước kia đã tới gặp Đức Giê-su ban đêm. Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương. 40 Các ông lãnh thi hài Đức Giê-su, lấy băng vải tẩm thuốc thơm mà quấn, theo tục lệ chôn cất của người Do-thái. 41 Nơi Đức Giê-su bị đóng đinh có một thửa vườn, và trong vườn, có một ngôi mộ còn mới, chưa chôn cất ai. 42 Vì hôm ấy là ngày áp lễ của người Do-thái, mà ngôi mộ lại gần bên, nên các ông mai táng Đức Giê-su ở đó.



Trong một lớp Giáo lý Thánh kinh, nhà truyền giáo hỏi: “Nếu các bạn thấy một nhóm mười hai người rất giống nhau, trong đó có Đức Kitô, làm sao các bạn nhận ra Người?” Cả lớp im lặng, bỗng một em bé giơ tay nói: “Nhờ những dấu đanh trên tay Người.”

Vì yêu thương, Đức Giêsu đã sẵn sàng chịu chết nhục hình trên thập giá để chuộc lại phẩm giá làm con Thiên Chúa cho nhân loại. Đức Giêsu đã yêu thương con người đến cùng.

Mỗi lần chúng ta lỗi phạm tới Chúa là mỗi lần chúng ta đóng thêm những mũi đanh lên thân thể Người. Thế mà có những lần trong cuộc sống, chúng ta không nhận ra Người, cùng với những lỗi lầm mình đã phạm.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)


Lạy Chúa, còn tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người hiến mạng sống mình vì người yêu. Xin cho chúng con biết đón nhận và yêu thương nhau như chính Ngài đã yêu thương chúng con. Amen.


Đức Thánh Cha cử hành Lễ Lá khai mạc Tuần Thánh 2021

Sáng Chúa nhật 28/3/2021 tại Đền thờ Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành Lễ Lá, tưởng niệm biến cố Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem. Trong bài giảng Thánh lễ, Đức Thánh Cha nói: “Phụng vụ Lễ Lá khơi dậy trong chúng ta một sự ngạc nhiên: từ niềm vui hân hoan chào đón Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem đến nỗi đau chứng kiến ​​Người bị kết án tử và bị đóng đinh. Thái độ nội tâm này sẽ đồng hành với chúng ta trong suốt Tuần Thánh. Vì vậy, chúng ta hãy đi vào sự ngạc nhiên này”.

Do đại dịch virus corona, đây là lần thứ hai Thánh lễ được cử hành tại bàn thờ Ngai tòa thánh Phêrô, bên trong đền thờ, nghĩa là bàn thờ phía sau bàn thờ tuyên xưng đức tin và với sự tham dự của khoảng hơn 100 người.

Sống thái độ ngạc nhiên trong Tuần Thánh

Bắt đầu bài giảng Đức Thánh Cha nói: “Mỗi năm Phụng vụ Lễ Lá khơi dậy trong chúng ta một sự ngạc nhiên: Chúng ta đi từ niềm vui hân hoan chào đón Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem đến nỗi đau chứng kiến ​​Người bị kết án tử và bị đóng đinh. Thái độ nội tâm này sẽ đồng hành với chúng ta trong suốt Tuần Thánh. Vì vậy, chúng ta hãy đi vào sự ngạc nhiên này”.

Đức Thánh Cha chỉ ra những điều Chúa Giêsu làm chúng ta ngạc nhiên: Dân chúng chào đón Chúa cách long trọng, nhưng Chúa vào thành Giêrusalem trên một lừa con khiêm tốn. Tại Lễ Vượt Qua, dân Chúa đang mong đợi một người giải phóng quyền thế, nhưng Chúa Giêsu đến để hoàn thành Lễ Vượt Qua bằng sự tự hiến của Người. Dân Người mong đợi để ăn mừng chiến thắng trước người La Mã bằng gươm, nhưng Chúa Giêsu đến cử hành chiến thắng của Thiên Chúa bằng thập giá.

Hãy để Chúa làm chúng ta ngạc nhiên

“Điều gì đã xảy ra với dân chúng, vì chỉ trong ít ngày, từ việc tung hô Chúa Giêsu đến việc la hét ‘đóng đinh Người’? Điều gì đã xảy ra?”, Đức Thánh Cha đặt câu hỏi và ngài trả lời: “Những người đó đã theo một hình ảnh của Đấng Mêsia hơn là chính Đấng Mêsia. Họ đi theo một hình ảnh, chứ không đi theo Đấng Mêsia. Họ ngưỡng mộ Chúa Giêsu, nhưng họ chưa sẵn sàng để cho mình được Người làm cho ngạc nhiên. Ngạc nhiên khác với ngưỡng mộ. Sự ngưỡng mộ có thể mang tính thế gian, bởi vì nó theo thị hiếu và kỳ vọng của chính mình; ngược lại, sự ngạc nhiên mở ra với người khác, với sự mới lạ của người khác”.

Đức Thánh Cha cảnh báo rằng ngày nay cũng có nhiều người ngưỡng mộ Chúa Giêsu. Họ ngưỡng mộ Chúa Giêsu vì Người nói hay, Người yêu thương và tha thứ, mẫu gương của Chúa đã thay đổi lịch sử... Họ ngưỡng mộ Người, nhưng cuộc đời của họ không thay đổi. Bởi vì ngưỡng mộ Chúa Giêsu thôi thì chưa đủ. Cần phải đi theo Chúa trên con đường của Người, để cho Người chất vấn, thử thách: đi từ ngưỡng mộ sang kinh ngạc.

Điều Chúa làm chúng ta ngạc nhiên: Chúa trút bỏ vinh quang, hạ mình

Đi vào hành trình Vượt Qua của Chúa Giêsu, Đức Thánh Cha tiếp tục đặt câu hỏi và đưa ra câu trả lời: “Điều gì gây ngạc nhiên nhất về Chúa và cuộc Vượt Qua của Người? Đó là việc Người đến vinh quang bằng con đường nhục nhã. Người chiến thắng bằng cách chấp nhận đau đớn và cái chết, điều mà chúng ta, những người trong khi tìm kiếm sự ngưỡng mộ và thành công thường sẽ né tránh. Trái lại, Chúa Giêsu – như Thánh Phaolô nói với chúng ta – ‘đã hoàn toàn trút bỏ, […] đã hạ mình’ (Pl 2,7,8). Đây là điều thật đáng ngạc nhiên: khi thấy Đấng Toàn Năng đã hạ mình xuống chẳng còn gì cả. Khi thấy Người, Ngôi Lời biết mọi sự, dạy chúng ta trong thinh lặng từ trên thập giá. Nhìn vua của các vua lên ngôi trên thập giá. Nhìn thấy Chúa vũ trụ bị tước mọi thứ và đăng quang bằng mão gai thay vì vinh quang. Thấy Đấng Nhân Lành, bị sỉ nhục và bị đánh đập. Tại sao lại là tất cả sự sỉ nhục này? Tại sao, lạy Chúa, Chúa muốn chịu đựng tất cả những điều này? Và câu hỏi này làm cho chúng ta ngạc nhiên”.

“Chúa đã làm điều đó cho chúng ta, nhằm chạm vào tận sâu thẳm thực tại con người chúng ta, trải qua tất cả sự hiện hữu của chúng ta, tất cả những điều xấu xa của chúng ta. Chúa đã làm tất cả những điều đó để đến gần chúng ta và không để chúng ta cô đơn trong đau khổ và cái chết. Chúa đã làm điều đó để phục hồi và cứu chúng ta. Chúa Giêsu được giương cao trên thập giá để xuống vực thẳm đau khổ của chúng ta. Người trải qua những nỗi đớn đau nhất của chúng ta: thất bại, bị mọi người từ chối, bị những người yêu thương phản bội và thậm chí bị Thiên Chúa bỏ rơi. Bằng cách trải nghiệm trong thân xác những mâu thuẫn đau đớn nhất của chúng ta, Người cứu chuộc, biến đổi những đau khổ của chúng ta. Tình yêu của Người đến gần sự yếu đuối của chúng ta, chạm đến chính những điều mà chúng ta xấu hổ nhất. Tuy nhiên, bây giờ chúng ta biết chúng ta không đơn độc: Thiên Chúa ở với chúng ta trong mọi vết thương, mọi nỗi sợ hãi: sự xấu xa và tội lỗi không phải là tiếng nói cuối cùng. Thiên Chúa chiến thắng, nhưng bàn tay chiến thắng phải đi qua gỗ Thánh giá. Vì vậy bàn tay và Thánh Giá không thể tách rời nhau”.

Xin ân sủng ngạc nhiên

Đức Thánh Cha mời gọi: “Chúng ta hãy cầu xin ân sủng được ngạc nhiên. Nếu không có sự ngạc nhiên, đời sống Kitô hữu trở nên ảm đạm. Làm sao chúng ta có thể làm chứng cho ​​niềm vui được gặp Chúa Giêsu nếu mỗi ngày chúng ta không để cho mình ngạc nhiên trước tình yêu đáng kinh ngạc của Người, tình yêu đã tha thứ cho chúng ta và giúp chúng ta bắt đầu lại? Nếu đức tin mất đi sự kinh ngạc, nó sẽ bị điếc: nó không còn cảm nhận được sự kỳ diệu của Ân sủng, không còn cảm nhận được hương vị của Bánh sự sống và Lời, không còn cảm nhận được vẻ đẹp của anh chị em và quà tặng của thụ tạo. Và người mất đức tin không có một cuộc sống nào khác ngoài việc trốn tránh trong việc giữ luật theo hình thức, trong thái độ giáo sĩ trị và tất cả những gì Chúa Giêsu lên án trong chương 23 Tin Mừng Mathêu”.

Đức Thánh Cha tiếp tục: Trong Tuần Thánh này, chúng ta hãy ngước nhìn lên Thánh giá để nhận được ơn ngạc nhiên. Thánh Phanxicô Assisi, khi nhìn lên Thánh giá, đã kinh ngạc vì các anh em của ngài không khóc. Và chúng ta, liệu chúng ta có thể xúc động trước tình yêu của Chúa không? Tại sao chúng ta không còn biết kinh ngạc trước Người? Có lẽ vì đức tin của chúng ta đã bị thói quen làm hao mòn. Có lẽ vì chúng ta vẫn khép mình trong những nuối tiếc và để cho mình bị tê liệt trong những bất mãn. Có lẽ vì chúng ta đã mất niềm tin vào mọi sự và thậm chí tin rằng mình bất xứng. Nhưng đằng sau những điều “có thể” này, có một thực tế là chúng ta không mở lòng đón nhận hồng ân Thánh Thần, Đấng ban cho chúng ta ân sủng ngạc nhiên.

Chúng ta hãy bắt đầu lại từ sự ngạc nhiên. Chúng ta hãy nhìn lên Đấng chịu đóng đinh và thưa với Người: “Lạy Chúa, Chúa yêu con biết bao! Đối với Chúa, con thật quý giá!”. Chúng ta hãy để Chúa Giêsu làm cho chúng ta ngạc nhiên để chúng ta có thể sống lại, bởi vì sự vĩ đại của cuộc sống không nằm ở những gì chúng ta có và việc khẳng định chính mình, nhưng ở việc khám phá ra rằng chúng ta được yêu thương. Và trong vẻ đẹp của tình thương. Trong Đấng chịu đóng đinh, chúng ta thấy Thiên Chúa chịu sỉ nhục, Đấng Toàn Năng bị loại bỏ. Và với ân sủng ngạc nhiên, chúng ta hiểu rằng bằng cách đón tiếp những người bị từ chối, bằng cách đến gần những người bị cuộc sống sỉ nhục, chúng ta yêu mến Chúa Giêsu: vì Người ở đó, nơi những người bé nhỏ, trong những người bị từ chối.

Viên đại đội trưởng, mẫu gương của sự ngạc nhiên

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy, ngay sau cái chết của Chúa Giêsu, một biểu tượng đẹp nhất của sự ngạc nhiên. Đó là cảnh viên đại đội trưởng, “thấy Người tắt thở như vậy liền nói: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa!” (Mc 15,39). Ông đã thấy Chúa Giêsu chết như thế nào? Ông thấy Chúa chết vì yêu. Người đau khổ, kiệt sức, nhưng vẫn không ngừng yêu thương. Đó là điều làm chúng ta ngạc nhiên trước Thiên Chúa, Đấng có thể lấp đầy cái chết bằng tình yêu. Trong tình yêu nhưng không và lạ lùng này, viên đại đội trưởng, một người ngoại giáo, đã tìm được Thiên Chúa. Người thực sự là Con Thiên Chúa! Câu nói của ông đóng dấu cuộc Khổ nạn. Trong Tin Mừng, nhiều người trước ông, ngưỡng mộ Chúa Giêsu vì những phép lạ và những việc kỳ diệu của Người, đã nhìn nhận Người là Con Thiên Chúa, nhưng chính Đức Kitô đã làm họ im lặng, vì họ chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ Người theo thái độ của thế gian. Giờ đây, điều này không còn nữa, dưới chân Thánh giá người ta không thể hiểu sai: Thiên Chúa tỏ mình và trị vì chỉ khi Người từ bỏ vũ khí quyền lực.

Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng với lời mời gọi: “Ngày nay Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm cho tâm trí và trái tim của chúng ta ngạc nhiên. Hãy để điều ngạc nhiên này lan tỏa trong chúng ta, chúng ta hãy nhìn lên Đấng chịu đóng đinh và chúng ta cũng hãy thưa: Lạy Chúa, Ngài thực sự là Con Thiên Chúa”.

Ngọc Yến - Vatican News