| |
CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH NĂM B
Cv 4,8-12 / 1Ga 3,-12 / Ga
10,11-18
An Phong op :
Ngày cầu cho ơn gọi
Như Hạ op : Sứ Mệnh Toàn Cầu
Fr. Jude Siciliano, op : Chúa chiên lành.
Fr Jude Siciliano, op : Con chiên xứng đáng trong tay Mục tử
Tôma Trần Ngọc Túy op : Chúa chiên lành.
Giacôbê Phạm Văn Phượng op : Người Mục Tử
Lời Chúa và Thánh Thể : Mục Tử nhân lành hi sinh mạng sống cho đoàn
chiên
JB Nguyễn Tuấn Dũng op :
Tôi c̣n nhiều chiên lạc. Tôi phải đưa chúng về
Fr. Jude Siciliano, op : Vị mục tử nhân lành
Fr. Siciliano, op:
Mục tử chính danh
An Phong op
Ngày
cầu cho ơn gọi
Ga 10,11-18
Chúa nhật thứ 4 trong mùa Phục
sinh thường được gọi là "Chúa nhật Đấng Chăn Chiên lành". Lời Chúa hôm
nay tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Chăn Chiên Nhân Lành, đă hiến mạng sống
ḿnh v́ đàn chiên, và trở nên mẫu gương tuyệt vời của t́nh yêu Kitô giáo.
Hội thánh luôn cần những người
chăn chiên theo gương Đức Giêsu, Thầy Chí Thánh, dám hiến mạng sống cho
anh em; v́ thế, hôm nay cũng là ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu linh
mục, tu sĩ.
H́nh ảnh Đức Giêsu, Đấng Chăn
Chiên Lành, hiện lên sáng tỏ ở chính tâm điểm của mùa Phục sinh. V́ nếu
như sự kiện Phục sinh là biến cố chính yếu, trung tâm và quan trọng nhất,
th́ h́nh ảnh Đấng Chăn Chiên biểu lộ rơ ràng tầm mức cứu độ của biến cố
ấy cho con người.
Đấng Chăn Chiên Nhân Lành với
một con chiên trên vai, h́nh ảnh đó vốn là điều quen thuộc và thân
thương trong bối cảnh văn hóa Kinh thánh. H́nh ảnh đó cho thấy một t́nh
yêu gắn bó mật thiết giữa người chăn và đàn chiên. Người chăn chiên chăm
sóc từng chút cho chiên, c̣n chiên th́ vâng nghe lời người chăn; người
chăn đi trước, chiên theo sau; người chăn đi đến đâu, chiên đi theo đến
đó; người chăn gọi chiên, chiên nghe tiếng và "đáp lại"; người chăn đi
t́m khi chiên bị lạc; người chăn buồn phiền khi chiên bỏ ăn, đau ốm;
người chăn muốn cho chiên b́nh an, hạnh phúc… Đó thực là h́nh ảnh gắn bó
giữa Đức Kitô với từng kitô hữu; và nơi đây, ta cảm nhận được mầu nhiệm
"Thiên Chúa là t́nh yêu".
Mỗi người chúng ta là những
người con được Thiên Chúa chăm sóc, ǵn giữ và bảo bọc… điều đó không
làm cho tâm hồn chúng ta được b́nh an sao?
Chúng ta được Thiên Chúa hiểu,
cảm thông và chia sẻ những gánh nặng của đời sống; điều đó không làm cho
chúng ta thêm can đảm trên bước trên đường đời sao?
Chúng ta được Thiên Chúa yêu
thương trong chính t́nh trạng của ta (yếu đuối, tội lỗi...) như những
con chiên bệnh tật được yêu thương; đó không phải là một hạnh phúc tuyệt
vời sao?
Chúng ta được sống trong một
cộng đoàn Hội thánh, có một Cha trên trời yêu thương, có những anh chị
em cùng hiệp thông; điều đó không phải là một mơ ước sâu xa của nhân
loại sao ?
Lạy Chúa Giêsu,
Ngài là Đấng chăn dắt cuộc đời chúng con;
Xin ban cho chúng con ánh sáng soi đường,
để chúng con luôn đi trên đường ngay nẻo thật.
Xin dẫn dắt cuộc đời chúng con,
để chúng con không bị lạc lối trong đêm đen mù mịt;
Xin đưa chúng con
tới quê hương của sự sống sung măn tràn đầy;
để chúng con được ở bên Chúa luôn.
Như Hạ op
SỨ MỆNH
TOÀN CẦU
Ga 10,11-18
Ngày nay vấn đề toàn cầu hóa
đang được đặt ra ráo riết, để đáp ứng kịp thời với chiều kích lớn lao
của kỹ thuật, kinh tế, chính trị, dân số v.v. Trong khi năo trạng "lũy
tre xanh" biến mất, thế giới hôm nay trở thành nhỏ bé như một ngôi làng.
Nhưng con người lại không biết nhau như một phẩm giá, nhưng như một đơn
vị hay như những mă số vô nghĩa. Thông tin ồn ào lấn át cả những tiếng
nói của sự thật và luân lư. Đă đến lúc t́m một nền tảng và chiều hướng
để việc toàn cầu hóa không mất ư nghĩa và không nguy hiểm cho chính con
người.
MỤC TỬ NHÂN LÀNH
Nền tảng đó có thể t́m thấy nơi
Đức Giêsu, Đấng đă Phục Sinh để trở thành "trưởng tử giữa một đàn em
đông đúc" (Rm 8:29). Một ḿnh Người mới vạch ra nổi hướng đi cho toàn
thể nhân loại, v́ Người chính là "Mục Tử nhân lành" (Ga 10:11). "Đức
Giêsu chính là Mục Tử khuôn mẫu v́ tinh thần hi sinh và ư chí tận hiến
cuộc đời cho con chiên" (Faley 1994:321). Chính nhờ sự hi sinh can
trường của vị Mục Tử, mọi người đă trở thành con cái Thiên Chúa. Bởi thế,
sau Phục Sinh, Người đă có sức mạnh qui tụ mọi người dưới mái gia đ́nh
Thiên Chúa. Tất cả trở thành anh em, có quyền hưởng ơn cứu độ như nhau.
Nếu Đức Giêsu không chết, bức
tường ngăn cách vẫn c̣n đó. Không có cách nào xích lại gần Thiên Chúa và
tha nhân. Chính cuộc hi sinh lớn lao đó đă xác định bản chất mục tử của
Người. Ngược lại, thay v́ chết cho con chiên, người chăn chiên mướn sẵn
sàng để con chiên chết thay ḿnh. Quả thực, tư lợi vẫn là tiêu chuẩn
phân biệt chân giả. Hơn nữa, người mục tử chân thật đích thân quen biết
từng con chiên. Đức Kitô thông cảm với từng Kitô hữu như Chúa Cha hiểu
biết Người. Rơ ràng đối với Kitô hữu, Đức Giêsu là một vị Mục Tử chân
thật và duy nhất.
Đức Giêsu là Mục Tử nhân lành.
Người là vị Mục Tử "cao thượng" hay "lư tưởng", chứ không chỉ là vị Mục
Tử tốt lành theo nghĩa b́nh thường (The New Jerome Biblical Commentary
1990:968). Người có một trái tim bao la và một cái nh́n sâu sắc về một
tương lai tươi sáng của nhân loại. Ṿng tay Người luôn bao bọc mọi hạng
người, nhất là những người nghèo khổ, bệnh tật, già nua, yếu đuối, tội
lỗi. Người là vị Mục Tử lư tưởng v́ dám đồng hóa với những người thua
thiệt đó và đă chết để tranh đấu cho quyền làm người của họ. Không những
quyền làm người, nhưng cả quyền làm con Thiên Chúa họ đă dành lại được
nhờ cái chết và sự Phục Sinh của Người.
Đức Giêsu không dừng lại nơi
biên giới Kitô giáo. Người muốn mở rộng ṿng đai. Chính Chúa quả quyết :
"Tôi c̣n có những chiên khác không thuộc ràn này" (Ga 10:16). Nghĩa là
sứ mệnh Người bao trùm cả dân ngoại. Giấc mộng quá lớn đó phải được Giáo
hội chia sẻ. Nói khác, Người muốn "nhấn mạnh đến sứ mạng toàn cầu của
Giáo hội" (Faley 1994:323). Sứ mệnh đó được ân sủng Thiên Chúa bảo đảm.
"Thật vậy, nếu v́ một người duy nhất đă sa ngă, mà muôn người phải chết,
th́ ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô,
c̣n dồi dào hơn biết mấy cho muôn người" (Rm 5:15). Trong nguồn ân sủng
lớn lao đó, Kitô hữu mạnh dạn lên đường làm chứng cho Đức Giêsu, như
chính Người đă "tự ư hi sinh mạng sống ḿnh" (Ga 10:18), do đó đă được "Chúa
Cha yêu mến" (Ga 10:17). Không có ǵ lớn mạnh hơn t́nh yêu Thiên Chúa. "Bởi
ân t́nh Ngài quư hơn mạng sống", nên Kitô hữu rất vững dạ an tâm, (Tv
63:3). Càng hi sinh, họ càng có kinh nghiệm sâu xa về t́nh yêu Thiên
Chúa và càng mở rộng chiều kích sứ mệnh cứu độ. "Chính nhờ Đức Kitô
quảng đại hiến thân, t́nh yêu Thiên Chúa đối với nhân loại càng tỏ hiện"
(Faley 1994:323).
TOÀN CẦU HÓA
"Mục Tử nhân lành" có một cái
nh́n toàn cầu khi muốn vươn tới "những chiên khác không thuộc ràn này",
những người cũng sống trong tương quan sâu xa với Người và cũng được
Người "hi sinh mạng sống". Khi mở rộng chiều kích sứ mệnh như thế, Đức
Giêsu không quên những nhu cầu từng cá nhân. Ước vọng sâu xa nhất của cá
nhân cũng như chiều hướng cao cả của cộng đoàn đều được Người chú ư tới.
V́ chính Người đă hứa : "Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng
tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử" (Ga 10:16).
Nếu không có một "Mục Tử nhân
lành", nhân loại có thể bị nghiền nát dưới sức mạnh của chiều hướng toàn
cầu hóa. Chính ĐGH Gioan Phaolô II cảnh giác : "Những thực tại mới đang
ảnh hưởng mạnh mẽ tới tiến tŕnh sản xuất, như là việc toàn cầu hóa :
tài chánh, kinh tế, thương mại, lao động, những sự kiện này không bao
giờ được phép vi phạm phẩm giá con người hoặc không coi con người là
trung tâm của các thực tại này hoặc vi phạm tới nền dân chủ của quần
chúng" (VietCatholic 2/5/2000). Biết bao vấn đề đă nảy sinh từ những vi
phạm như thế. Bởi vậy, cần nhắc lại cho các nhà lănh đạo thế giới về một
nền luân lư toàn cầu. "Nền luân lư toàn cầu t́m hiểu bản chất và những
nguyên nhân sinh ra những vấn đề luân lư quốc tế và t́m cách làm cho các
cá nhân và cộng đồng nêu các vấn đề đó lên" (Adeney 1995:100). Chẳng hạn,
v́ quyền lợi kinh tế, người ta có thể phá hủy môi sinh trên địa cầu hay
coi thường những nguyên tắc công b́nh.
"Luân lư toàn cầu đặt nền tảng
trên việc Thiên Chúa tạo thành toàn thể vũ trụ và việc Người 'thấy thế
là tốt đẹp' (Stk 1:31)." Coi thường luân lư toàn cầu là nguyên nhân sinh
chiến tranh. Bởi thế, Kitô hữu cần có những hoạt động tích cực trong
việc cổ động và sống luân lư đối chiếu với luân lư toàn cầu ngay trong
gia đ́nh và cộng đoàn của ḿnh. Tất cả đều nằm trong kế hoạch Phúc Âm
hóa thế giới.
Cần có một hướng đi cho công
cuộc toàn cầu hóa hôm nay. Con người phải là trung tâm và cao điểm của
mọi nỗ lực toàn cầu hóa. Nếu không, những hậu quả tai hại khôn lường sẽ
xảy ra. Thật vậy, "toàn cầu hóa là một hiện tượng của đời sống hôm nay
về mọi mặt, nhưng hiện tượng này cần phải áp dụng cách khôn khéo, đừng
gây ra tai hại. Điều cũng thiết yếu là phải toàn cầu hóa tính cách đại
kết liên đới con người với nhau" (ĐGH Gioan Phaolô II, VietCatholic
2/5/2000). Nếu vấn đề đại kết được nêu lên như một nỗ lực toàn cầu, chắc
chắn mọi người sẽ sớm thấy cảnh ḥa b́nh lâu dài. Mọi người liên hệ với
nhau như anh em và đều có trách nhiệm đối với nhau. Những giới lệnh
thương yêu của Đức Giêsu liên hệ khẩn thiết tới nền luân lư toàn cầu (Adeney
1995:106). Chính ở điểm này, chúng ta thấy nổi bật vai tṛ cá nhân đối
với việc toàn cầu hóa tính cách đại kết giữa các dân tộc. Thực vậy biết
bao nhiêu vấn đề toàn cầu do những cá nhân tạo nên như bạo hành, x́ ke
ma túy, đĩ điếm, bệnh liệt kháng, phá thai, hôn nhân đồng tính v.v. Quả
thực, "cá nhân giừ một vai tṛ rất quan trọng trong việc làm lành hay dữ.
Bởi đó, việc cải hóa cá nhân có thể có một tầm quan trọng" (Adeney
1995:106) trong việc đẩy mạnh việc toàn cầu hóa mối tương quan đại kết
trên thế giới.
Nhưng trong việc toàn cầu hóa
liên đới giữa các dân tộc, cá nhân chỉ có thể tạo được sức mạnh thực sự
nơi cộng đồng. Đó là lư do tại sao Đức Giêsu luôn kêu mời chúng ta liên
kết với Người và với anh em trong một Giáo hội. Chỉ khi nào t́nh yêu
Thiên Chúa đối với nhân loại được thực hiện trong Giáo hội, những vấn đề
toàn cầu mới được giải quyết và Tin Mừng mới được thế giới lắng nghe.
Cần đào sâu niềm tin vào t́nh yêu và sự hiện diện của Thiên Chúa trong
lịch sử để ngày càng nhận ra sứ mệnh toàn cầu của Đức Giêsu. Sứ mệnh
toàn cầu hóa chứng tá Tin Mừng đ̣i hỏi Kitô hữu thay đổi năo trạng và
nếp sống để đáp ứng nhu cầu khẩn thiết của thời đại hôm nay.
Fr. Jude Siciliano, OP.
Chúa chiên
lành.
Ga 10,11-18
Thưa quí vị.
Trong thời gian tôi sống ở miền
West Virginia (Mỹ). Tôi được chỉ định phục vụ một giáo xứ nhỏ. Cộng đồng
giáo dân đa số làm phu mỏ và nghề nông. Đây là cơ hội tốt để suy tư về
bài Tin mừng hôm nay: Đức Giêsu là Chúa Chiên Lành. Chung quanh dẫy
Appalachia toàn đồi núi và cao nguyên, không có nhiều ruộng đồng bằng
phẳng để trồng hoa màu. Thành thử cư dân sống bằng nghề chăn nuôi dê,
cừu, trâu, ḅ. Những loại súc vật không kén địa thế. Chúng có thể gặm cỏ
trên những dải đất dốc như sườn đồi, triền núi. Trong buổi học hỏi về
đoạn Tin mừng này, bất thần một nông dân hỏi tôi: "Cha có biết một trăm
con cừu gặm cỏ ở cánh đồng, một con nhảy ra ngoài hàng rào th́ c̣n lại
bao nhiêu không?" Tôi ngẩn người v́ câu hỏi quá dễ, đứa con nít sáu bảy
tuổi cũng có thể trả lời được: Chín mươi chín con. Thấy tôi trả lời ngây
thơ cả hội nghị cười khúc khích. Họ biết rơ câu trả lời của tôi sai một
trăm phần trăm ! Tôi sinh trưởng ở quận Brooklyn, thành phố New York,
nơi chẳng có nhiều đất để chăn nuôi hay làm ruộng th́ làm sao tôi biết
được t́nh tiết của nghề này. Tôi hỏi lại bác nông dân: Vậy bác bảo c̣n
bao nhiêu? Mọi người cùng nói : Chẳng c̣n con nào cả. Một con nhảy ra là
cả đàn cùng nhảy theo. Giống cừu ngu lắm! Thấy động là toàn thể làm theo
một con. Tôi ngạc nhiên v́ chưa biết tính nết đó của loài cừu, cho nên
không dám khẳng định rằng ḿnh có thể tự hào v́ được làm một trong những
con chiên của đoạn Tin mừng hôm nay không?
Dầu sao, câu truyện sau đây
khiến tôi tự tin phần nào. Số là trong biến cố ám sát tổng thống John F.
Kennedy ngày 22.11.1963 tại thành phố Dallas. Có một người hoàn toàn
thất vọng. Ông ta là cận vệ của tổng thống. Người ta trả lương cao cho
ông với nhiệm vụ đỡ đạn cho vị Nguyên thủ quốc gia mỗi khi có sự cố. Ông
ta đă thất bại và bị sa thải. Sau những ngày buồn sầu, ông quyết định đi
t́m cơ hội khác. Ông vào làm cho các thương gia giầu có, và trong một
cuộc tranh chấp, ông đă bị tử thương v́ đỡ đạn cho chủ ḿnh. Ở nước Mỹ,
hai hạng người thường dễ bị ám sát: Các chính trị gia và các ông chủ
buôn bán lớn. Họ trừ khử lẫn nhau v́ quyền lợi hay địa vị. Do đó, phát
sinh nghề đỡ đạn thuê với lương bổng rất cao. Nhưng cách đây hơn hai
ngh́n năm, cũng có một người làm nghề này ở đất Palestine. Ông không có
lương. Chẳng ai chịu trả lương cho ông. Tên ông là Giêsu, người làng
Nazareth. Có điều dị biệt là không phải ông chỉ đỡ đạn cho nguyên thủ
quốc gia hay các kẻ tai to mặt lớn của xă hội. Ông giơ lưng đỡ đạn cho
toàn thể nhận loại. Ông đă chết để cho mọi người được sống. Viên đạn
giết ông là tội của mỗi người. Đúng thật ông là Chúa Chiên Lành.
Như thế, tôi không phải xấu hổ
v́ là một con chiên trong đàn của ông. Dù tôi đích thị là một con hết cỡ
ngu xuẩn. Tôi đă phạm đủ mọi thứ lỗi lầm trong cuộc đời ḿnh. Ông đă tha
thứ cho tôi và không hề bỏ mặc tôi bao giờ nữa. Thế gian, ma quỉ, xác
thịt có vây hăm, doạ nạt, dụ dỗ thế nào đi nữa, tôi vẫn cứ an ḷng. V́
Ông không bỏ rơi tôi trong những nỗi gian truân. Ông đă hứa như vậy và
đă lấy máu ḿnh để đóng ấn lời hứa.
Hồi c̣n bé, tôi có nhiều bạn bè
thân t́nh, có thể nói là chí thiết hơn cả Bá Nha, Tử Kỳ. Mỗi lần thề hứa
với nhau, chúng tôi vắt máu đầu ngón tay để kư kết: "Bạn muôn đời."
(Friends forever). Bây giờ tôi chẳng hiểu những đứa trẻ mười, mười một
tuổi đầu khi ấy đă thề thốt làm bạn vĩnh viễn với nhau bằng máu, hiện
đang ở đâu? C̣n sống hay đă chết, làm nghề ǵ, có gia đ́nh hay chưa?
Được hạnh phúc hay phải khốn khổ, thành công hay thất bại? Nói cho đúng,
lời thề nghiêm trọng đến thế mà cũng chẳng kéo dài nổi cho đến khi lên
Trung học. Khoảng 4,5 năm sau, chúng tôi mỗi người một ngả, mỗi người
một trường tuỳ theo hoàn cảnh gia đ́nh và học hành. Phần Chúa Giêsu,
Ngài không hề bội tín. Thánh giá của Ngài, bửu huyết của Ngài đă đóng ấn
vào giao ước cứu độ, th́ Ngài luôn ở bên mỗi linh hồn. Chúng ta chẳng
cần giàu có, đẹp trai, quyền thế, tài năng, chủ xí nghiệp, ngân hàng,
lạc quan, bi quan hay cùng đinh khố rách mới được kết bạn với Ngài. Điều
kiện duy nhất Ngài đ̣i hỏi để được Ngài lănh đạo là tổ chức cuộc đời thế
nào để có thể sẵn sàng noi gương Ngài, nghe tiếng Ngài. Cụ thể như trong
Chúa nhật hôm nay: Giữa những thứ ồn ào của xă hội đương đại chúng ta
nghe thấy ǵ trong các bài đọc? Cầu nguyện ra sao cho các nhu cầu của
Hội thánh và các người nghèo? (Xin đọc thêm bài kế tiếp).
Ngay cả những linh hồn không
thành thạo Kinh thánh, có lẽ cũng thuộc ḷng vài câu của Thánh vịnh 23.
Thánh vịnh này thường được đọc trong các dịp lễ hội hay trong các đám
tang, an ủi nạn nhân: "Chúa là mục tử tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi.
Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới ḍng
nước trong lành và bổ sức cho tôi… Dầu qua lũng âm u tôi chẳng sợ nguy
khốn, v́ có Chúa ở cùng… Tôi được ở đền Người suốt ngày tháng, suốt đêm
dài triền miên!" Trong thời gian mừng lễ Phục sinh, chúng ta được nhắc
nhớ đặc biệt đến h́nh ảnh mục tử của Chúa Giêsu. Bởi lẽ giáo dân thường
bị cám dỗ nghĩ về Chúa sống lại như đă xảy ra hàng ngàn năm trước. Không
phải vậy, vai tṛ của Ngài luôn hiện tại. Ngài đă hướng dẫn Hội thánh và
mỗi linh hồn thủa xưa làm sao, th́ bây giờ vẫn vậy. Không giảm bớt,
không lạnh nhạt, không thiếu chính xác cho đến ngày Ngài trở lại. Khi
chúng ta tung hô: Chúa Kitô đă chết, sống lại và sẽ đến, xin đừng nghĩ
là truyện đă qua mà là đức tin hiện tại cho tới khi tất cả loài người
trở thành môt đàn chiên của một Chúa Chiên Giêsu Kitô.
Ngay từ những ngày đầu của Giáo
hội h́nh ảnh Chúa Chiên Lành rất được phổ thông, yêu mến. Ngày nay vẫn
vậy. Chúng ta có thể t́m thấy vô số tranh ảnh, kính mầu cửa sổ, tượng
đài nghệ thuật miêu tả ư tưởng này. Nhiều nhà thờ, trường học, bệnh
viện, cư xá, quán ăn lao động, nồi súp cứu đói…. Mang tên Chúa Chiên
Lành (Good Shepherd). Nhưng có điều cần bàn là trong các tranh ảnh đó
người ta thường vẽ Ngài quá đẹp đẽ trang trọng như thể từ một thế giới
khác, xa lạ, kỳ quặc, quá khứ, chứ không thực với đời thường, phải vật
lộn với miếng cơm manh áo, nhọc nhằn cực khổ, vấy nhơ lấm bùn. Đó là
những h́nh ảnh để giáo dân tôn thờ, chứ không phải để đồng hành, làm
bạn. Nó ở trên nếp sống con người, chứ không phải từ nếp sống xă hội
hằng ngày. Các Phúc âm không mô tả Ngài như vậy. Ngược lại các thánh sử
chẳng tách Chúa Giêsu ra khỏi đám đông. Ngài hoàn toàn nhận lấy thân
phận làm người. Chịu đựng những hoàn cảnh của con người. Ngài biết đủ:
hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ố, dục, của tâm lư con người. Ngài có bạn bè và t́nh
yêu, Ngài ăn bữa với gia đ́nh và bạn hữu. Ngài đi dự tiệc cưới, đám
tang. Ngài biết hy vọng và thất vọng, trung tín và phản bội, sự sống,
đau khổ, nhục nhă và cái chết. Ngài cảm nhận cái giá phải trả v́ sự
thật, v́ làm chứng tá. Ngài tuyên bố sẽ thí mạng sống v́ đàn chiên và đă
thực hiện đúng như vậy.
Đối với chúng ta, những người
được ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo, hàng xóm láng giềng dạy cho biết thế
nào là yêu mến, đại lượng, phục vụ tha nhân… chúng ta hiểu rơ Chúa Chiên
Lành không phải chỉ có trên các cửa sổ. Qua những người đó chúng ta nghe
thấy tiếng thúc giục của Chúa trong lương tâm ḿnh. Rồi khi lớn lên, xa
gia đ́nh, nhớ lại những lời giáo huấn của ông bà, cha mẹ về những việc
phải làm, những điều phải tránh, chúng ta thực chất được Chúa Chiên Lành
hướng dẫn. Chúng ta c̣n có những ảnh hưởng tốt khác từ bạn bè, đồng
nghiệp, tư vấn tâm lư, cha giải tội, tu sĩ, linh mục… trong cuộc sống và
chúng ta nhận ra Chúa Chiên Lành không chỉ ở trong các tranh ảnh. Chúng
ta thực sự nghe được Ngài trên khắp các nẻo đường đời.
Thú thật, khi đi thuyết giáo lưu
động, tôi đă gặp vô số "mục tử tốt lành". Tôi gặp họ trong các d́ phước
thánh thiện, trong các tu sĩ khắc khổ, trong các linh mục nghèo khó và
cả trong các giáo dân nhiệt thành, các hội đồng giáo xứ, trung tâm cấm
pḥng, tuyên uư đại học, nhà trọ lỡ đường, bệnh xá, viện mồ côi, các
Caritas quốc tế, địa phương v.v… Họ là những mục tử "không chỉ định" của
Chúa Giêsu. Họ làm việc hăng say trong các cơ quan từ thiện, bác ái. Họ
đă chăn dắt tuyệt vời đàn chiên Thiên Chúa. Cũng không nên bỏ xót những
cộng đoàn chuyên biệt như ca đoàn, hội giúp lễ, ban phục vụ kẻ liệt,
giáo lư thêm sức, xưng tội lần đầu, ban kinh tế giáo xứ. Thiếu vắng họ
chắc hẳn đời sống tôn giáo của chúng ta gặp rất nhiều khó khăn. Hôm nay
chúng ta phải tạ ơn Chúa, cầu nguyện và biết ơn họ. Như vậy trong Hội
thánh có muôn vàn mục tử. Tất cả đều theo gương Chúa Chiên Lành, chăm
chỉ nghe lời Ngài và nhất là sẵn sàng hy sinh tài sức, thời giờ, tiền
bạc, mạng sống cho đàn chiên khi cần. Họ đang nỗ lực thu gom tất cả mọi
người vào đàn chiên của Đấng Mục Tử duy nhất. Những cố gắng này phát
sinh từ đâu? Nếu không phải từ Chúa Chiên Lành Phục sinh. Ngài đang chăn
dắt chúng ta trong sự hy sinh của các linh hồn lành thánh.
Tóm lại, tinh thần Chúa Chiên
Lành không ngừng phát triển trong Giáo hội, kêu gọi sự cộng tác của mọi
người. Qua họ, Ngài vẫn chăm sóc, hướng dẫn đàn chiên Thiên Chúa. Chúng
ta cũng được mời mọc tiếp tay với Ngài chăm lo cho các linh hồn, chữa
lành các vết thương, cho kẻ đói ăn, khát uống, rách rưới ăn mặc, để tất
cả nhân loại, mai ngày, họp thành một đàn duy nhất dưới quyền lănh đạo
một Chúa Chiên như Ngài đă hứa. Quí vị có đồng ư cho Ngài mượn một tay?
Amen. Alleluia.
Lm. Jude Siciliano, OP (Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP)
Con
chiên xứng đáng trong tay Mục tử
(Ga 10: 11-18)
Anh chị em thân mến,
Chúa Giêsu nói: Ngài biết chiên của
Ngài. Thiên Chúa biết Chúa Giêsu, và Ngài biết Thiên Chúa, đó
là cách mà Chúa Giêsu biết chúng ta tất cả. Trong Phúc âm
thánh Gioan, Chúa Giêsu lại nói "Chúa Cha ở trong tôi và tôi ở trong
Chúa Cha" (10:38). Thử hỏi chúng ta có bao giờ hiểu thấu ý
nghĩa lời Chúa Giêsu nói về đời sống của chúng ta không? Sự
liên hệ giữa Chúa Giêsu và các người theo Ngài giống như sự
liên hệ mật thiết giữa Ngài và Chúa Cha.
Chúng ta nên nhớ rằng, trong Phúc âm
thánh Gioan, Chúa Giêsu được gọi là "Chiên Thiên Chúa". Ngài như
con chiên ở giữa chúng ta, bị bắt và bị giết vì chúng ta.
Chúa Giêsu biết chúng ta, không phải một cách trừu tượng, nhưng
như là một họa sĩ biết kỹ về bức tranh ông vẽ vì ông đã tạo
ra nó. Đúng ra, khi Chúa Giêsu nói "tôi biết chiên của tôi, và chiên
của tôi biết tôi..."(10:14), vì Ngài là một người trong chúng ta,
Ngài sống giữa chúng ta, và chết cho chúng ta.
Trong Phúc âm thánh Gioan, chúng ta
thấy rõ là sự sống trần gian của Chúa Giêsu dính liền với
Ngài, và Ngài luôn để diễn trình sự sống đó xảy đến, vì
Ngài cho chúng ta biết: "Mạng sống của tôi, không ai lấy đi được,
nhưng chính tôi tự ư hy sinh mạng sống ḿnh..."(10:18). Cái chết của
Chúa Giêsu là do Ngài tự lãnh nhận, Ngài tự làm người phục
vụ cho kẻ cần giúp, kẻ bị ruồng bỏ, bị xua đuổi và những
người tội lỗi. Ngài không từ bỏ ý muốn của Thiên Chúa đối
với chúng ta, vì thế Ngài đã bi giết. Qua đó, chúng ta thấy rõ
lòng yêu thương của Thiên Chúa đối với chúng ta, là những người
bị lạc lối, cần được giúp đỡ. Chúa Giêsu cho chúng ta biết:
Thiên Chúa luôn là Mục Tử nhân hậu. Nhưng qua đời sống của Chúa
Giêsu, chúng ta thấy không phải chỉ có chừng đó mà thôi, nhưng
với Thánh Linh của Ngài, Thiên Chúa muốn chúng ta phải làm cho
tha nhân những gì Ngài đã làm cho chúng ta. Điều này được thể hiện
bằng cách từ bỏ cuộc sống thường nhật để theo Ngài, vị Mục
Tử nhân lành.
Khi Chúa Giêsu tự gọi mình là Mục
Tử nhân hậu, đó là điểm chính của Ngài. Trong Cựu ước và Tân
ước, hình ảnh của mục tử rất nhiều. Thánh vịnh 23 nói về
Thiên Chúa vị Mục Tử nhân hậu, dẫn dắt dân Israel. Có điều hơi
khác là Chúa Giêsu không nói về tính cách mục tử nhân hậu nơi
Thiên Chúa. Mà nói về dân Israel đã gặp những lãnh đạo thối
nát, đàn áp dân. Họ đã gặp những mục tử chỉ nghĩ đến họ mà
thôi, không biết gì đến đoàn chiên đã được giao phó cho họ. Vì
thế, khi Chúa Giêsu tự gọi mình là "Mục Tử nhân hậu", Ngài
muốn chúng ta thấy là Ngài khác với những kẻ lănh đạo bất
xứng với đoàn chiên của Thiên Chúa .
Những gương xấu của các lãnh đạo
trong Giáo Hội hiện nay, khi đối chứng với lời Chúa Giêsu nói
về Ngài là mục Tử nhân hậu, làm cho chúng ta cảm thấy xấu
hổ. Vì nó đã gây tai hại cho những người vô tội. Nó đã để
lại những vết thương khó lành. Qua lịch sử Giáo Hội, chúng ta
cũng đã thấy. Có những người đã được chọn làm mục tử không
phải là họ đương nhiên là tốt đâu. Chúa Giêsu đã nói rõ, muốn
là mục tử tốt th́ phải biết yêu chiên của mình, đặt con chiên
lên trên hết, kể cả mạng sống của mình. Vì Ngài đã sẵn sàng
hy sinh mạng sống Ngài cho đoàn chiên.
Nếu suy đến những lời Chúa Giêsu
nói, chúng ta sẽ gặp được những lỗi thiếu bổn phận trong cuộc
sống. Đó là những lúc chúng ta nhượng bộ, những lúc chúng ta
thiếu can đảm dấn thân làm môn đồ của Chúa Giêsu, những lúc hồ
nghi về đức tin khi gặp khó khăn, những lúc tuột hậu sau Chúa
Giêsu vì thiếu can đảm, thiếu cầu nguyện; những lúc trốn việc
bổn phận, với lý do là mình không xứng đáng, và chính lời
Chúa Giêsu mới là động lực thúc đẩy chúng ta. Ngài đã yêu
thương chúng ta đến nỗi hy sinh mạng sống mình vì chúng ta.
Chính vì Ngài biết và hiểu thấu những yếu hèn của chúng ta.
Đấng Mục Tử nhân hậu đã gọi chúng ta giúp đỡ tha nhân cho Ngài.
Không vì chúng ta xứng đáng làm mục tử tốt phục vụ cho tha
nhân, nhưng chính đó là sự sống mà Chúa Giêsu đã đặt vào
chúng ta. Bí tích Rữa Tội, và Mình Thánh Chúa đã ban cho
chúng ta sự sống của Chúa Giêsu trong chúng ta. Tinh thần phục
vụ, và tình thương của Ngài đối với đoàn chiên, chính là tinh
thần và tình thương của chúng ta đối với cộng đoàn.
Chúng ta nên cầu nguyện cho các Giám
Mục của chúng ta trong thánh lễ này. Họ là những mục tử của
đoàn chiên, vì các ngài cầm gậy của mục tử. Cho dù có nhiều
trường hợp đau lòng về những lãnh đạo không làm đủ bổn phận,
nhưng chúng ta luôn nhớ đến những giám mục đã hoạt động trong
việc giúp đỡ người nghèo, kiến tạo hòa bình và công bằng trong
xã hội. Các vị ấy đã mở mắt chúng ta và thách đố chúng ta
sống theo Phúc âm trong thế giới hiện tại. Cho dù trong hàng ngũ
giáo dân, nhiều người có học thức cao, nhưng chúng ta vẫn muốn
các giám mục lên tiếng và dạy chúng ta về tình thương của
Đấng Mục Tử nhân hậu. Trong xã hội hiện nay, biết bao vấn nạn
về người nghèo, về nền kinh tế suy thoái trên toàn cầu, về
những đe dọa cho cuộc sống của chúng ta... Hơn lúc nào hết,
chúng ta cần lên tiếng kêu gọi sống theo Phúc âm và quyết tâm
gìn giữ trái đất. Chúng ta nên cầu nguyện cho hội đồng giám
mục, để các vị đó trở nên những mục tử tốt cho chúng ta và
cho toàn thế giới.
Chúng ta đã thấy những gương tốt
của các mục tử tốt lành trên thế giới. Là những vị đã sẵn
sàng hiến mạng sống của họ cho những người nghèo khó, người
bị áp bức. Chúng ta sực nhớ đến: đức Tổng Giám Mục Romero
bênh vực cho người nghèo ở châu Mỹ La tinh, Bà Dorothy Day, người
bênh vực cho thợ thuyền ở Mỹ, Mẹ Teresa ở Ấn Độ, bốn nữ tu
dòng Truyền giáo Maryknoll đã tử đạo ở Salvador, Đức Hồng y
Bernardine ở Chicago, Đức
giáo
hoàng
Gioan Phaolô đệ nhị v.v...Và còn biết bao nhiêu người khác ở
địa phương chúng ta. Ở Việt Nam, có Đức
hồng
y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận, Đức Tổng Giám Mục Huế
Philipphê Nguyễn Kim Điền ... Các vị đó đã nêu gương tốt, và đã
thu hút nhiều người theo họ để giúp đở tha nhân.
Giờ phút này, chúng ta nên nhìn
những người cùng chúng ta dâng thánh lễ hôm nay, hăy đếm xem có
được bao nhiêu con chiên ngoan đạo. Và đó là lý do để chúng ta
dâng lời ca ngợi và cảm ơn Thiên Chúa, vì nhờ Chúa Giêsu Phục
Sinh đang ở giữa chúng ta, và đang dẫn dắt chúng ta phục vụ kẻ
khác. Chúng ta cũng không nên quên những thành viên hội đồng
giáo xứ của chúng ta, họ cũng là những mục tử tốt. Họ không
lãnh lương, nhưng tận tâm làm việc chỉ để phục vụ cho giáo xứ.
Họ cũng hiến dâng đời sống họ cho đoàn chiên.
Khi nghe Phúc âm hôm nay, anh chị em
có nghe được âm vang lời Chúa hứa cho dân Israel khi xưa không
? "Ta sẽ
nhận các ngươi làm dân riêng của Ta, và đối với các ngươi, Ta sẽ là
Thiên Chúa. Các ngươi sẽ biết rằng Ta, ĐỨC CHÚA, là Thiên Chúa các
ngươi, Đấng cứu các ngươi khỏi phải làm việc khổ sai cho người
Ai-cập”(Xh 6:7). Hôm nay, Chúa Giêsu lập lại lời hứa đó một lần
nữa cho một dân tộc mới của Ngài "Tôi chính là Mục Tử nhân lành.
Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi" (Ga 10:14). Đây là
lời của Thiên Chúa Đấng vẫn luôn trung tín với lời giao ước
: Ngài là
Chúa của chúng ta, cùng đi với chúng ta qua sa mạc, và nuôi
dưỡng chúng ta hằng ngày, đó là của ăn mà chúng ta sắp lãnh
nhận trong Bí tích Thánh Thể hôm nay.
Tôma Trần Ngọc Túy op
Chúa chiên lành.
(Bài đọc II: 1Ga 3,1-2)
(Trích dịnh từ cuốn Lectures Bibliques du Dimanche của Đức
Cha Soubigou).
Để nêu rơ chúng ta được Thiên Chúa yêu dấu
ở những nội dung nào, thánh Gioan tông đồ liệt kê tước vị, phẩm giá và
tương lai của người tín hữu như con cái Đức Chúa Trời. Đây là những
nguyên do chính yếu khiến thế gian ghét bỏ họ và khinh bỉ các thực tại
siêu nhiên. Chúng ta suy nghĩ từng điểm một.
1. Thế gian không hề thấu hiểu người tín
hữu. (câu 2).
Thế gian ở đây theo nghĩa xấu. Tức thế giới
vô đạo, tục hoá hoặc căm thù những kẻ mang danh Đức Kitô. Một khi không
biết Thiên Chúa là Cha Đức Kitô và những tín hữu, th́ làm sao họ có thể
thấu hiểu tính làm con trong Đức Kitô của các tín hữu? Nội dung của nó
đi xa tới đâu? Người không có đạo hoàn toàn mù tịt về thế giới siêu
nhiên vô h́nh th́ không thể hiểu phần tâm linh của người có đạo: Tin những
ǵ? Thực hành tôn giáo ra sao? Cho nên các tín hữu thường bị hiểu lầm!
Ngược lại kẻ tin kính Đức Giêsu tự biết
ḿnh là con Thiên Chúa trong Đức Kitô. Họ luôn được giáo dục như thế suốt
ḍng lịch sử Giáo hội, từ thời các thánh Tông đồ. Họ c̣n được chia sẻ Thần
Trí của Con Thiên Chúa. Thần Trí này thúc đẩy họ hoan hỉ chấp nhận các
thực tại siêu nhiên, năo trạng siêu nhiên và tâm t́nh hiếu thảo như Đức
Kitô. Thánh Gioan không ảo tưởng về tính thù ghét của thế gian nên hạ
bút viết cho các tín hữu: “Bóng tối đă chối từ Ánh sáng” (Ga 1,5). Do đó,
quyền bính phần đời luôn t́m cách loại bỏ những kẻ xưng tụng danh Đức
Kitô là lẽ thường t́nh. Thời nào cũng vậy.
Như thế đời sống người tín hữu ở giữa thế
gian, nhưng không thuộc về nó. Khi này lúc khác họ sẽ chịu bách hại, khổ
cực lớn lao (Kh 8,14). Nếu như không phải chịu bách hại, th́ họ vẫn luôn
là kẻ xa lạ giữa thế gian, tối thiểu về những điểm cốt yếu tạo thành đời
sống Kitô hữu. Nhất là về mối tương giao mật thiết của họ với Thiên Chúa.
2. Chúng ta được
gọi
là Con Thiên Chúa. (câu 1).
Điểm suy nghĩ căn bản ở mục này không phải ơn gọi trở nên
Con Thiên Chúa, mà là danh xưng phù hợp với thực tại. Con Thiên Chúa là
tên thực sự của mỗi tín hữu. V́ tên này Thiên Chúa cứu chuộc và ban cho
chúng ta vinh quang. Chúa Giêsu Kitô xứng đáng danh hiệu Con Đấng Tối
Cao do bản chất và công nghiệp của Ngài. Nhưng loài người cũng được hưởng
danh hiệu đó trong ư nghĩa dẫn xuất, tức từ tính làm Con của Đức Kitô. Ư
nghĩa này vừa tập thể vừa cá nhân. Tập thể là toàn bộ nhân loại, cá nhân
là từng thành viên. Chúng ta là Một trong Đức Kitô, nhưng cũng có tránh
nhiệm qua lại trên nhau, ảnh hưởng lẫn nhau.
(I-II q.21 art 3). Không ai là một ḥn đảo. (Thomas
Merton). Trong t́nh yêu mến nhân loại, Thiên Chúa bao gồm hết mọi linh
hồn liên kết với Đức Kitô, Con yêu dấu của Ngài. Ngài gọi từng tên, đếm
từng người, nhưng cũng yêu mến và kể chúng ta như các đứa con yêu quí
riêng của ḿnh. Chúng ta là nghĩa tử trong người Con Duy nhất của Thiên
Chúa.
3. Chúng ta là nghĩa tử thực thụ của
Thiên Chúa.(câu 1).
Không thể so sánh
tính
làm con theo ḍng thần linh với tính làm con theo ḍng con nuôi của thế
gian. Ḍng con nuôi hoàn toàn ngoại lai và luật pháp. Ngay từ căn nguyên,
mối dây ràng buộc cha mẹ và những đứa con nuôi hoàn toàn thuộc trật tự
ước lệ xă hội, kể cả khi t́nh cảm thật đằm thắm như con đẻ. Ngược lại do
ơn thánh hoá Thiên Chúa biến đổi chúng ta từ bên trong, nhận chúng ta
làm nghĩa tử của Ngài, ban cho những nhân đức thiên bẩm: tin, cậy, mến
và Chúa Thánh Thần, nhân danh Con Một của Ngài, Đấng đă chịu khổ nạn để
cứu chuộc chúng ta khỏi tội lỗi, ban ơn thánh trong bí tích rửa tội để
chúng ta bước vào đời sống mới, đời sống ân sủng trong Đức Kitô.
Hơn nữa, chính Thiên Chúa dưỡng nuôi và dẫn dắt cuộc sống
của Con Ngài trong mỗi linh hồn thánh thiện. Đó là sự hiện diện của
Thiên Chúa Ba Ngôi. Thần học gọi là ơn bất tạo dựng (le don
incréé).
C̣n một thứ ân huệ khác cũng đi kèm theo là ơn tạo dựng (le don créé).
Ơn này có mặt khi linh hồn sạch tội trọng, sống bằng ơn thánh hoá. Ơn
thánh hoá là phản ánh sự hiện của Thiên Chúa trong mỗi linh hồn. Nói
cách khác nó sửa soạn t́nh trạng linh hồn cho Thiên Chúa Ba Ngôi đến ngự
trị: “Chúng ta sẽ đến và ngự trong người đó.” Khi khác chúng ta sẽ trở
lại vấn đề. Nó là của nuôi phong phú cho đời sống chiêm niệm và đà tiến
mạnh mẽ trên con đường thiêng liêng.
4. Tương lai của con cái Thiên Chúa. (câu
2).
“Chúng ta
sẽ như thế nào, điều ấy chưa được tỏ bầy.” Bởi lẽ ơn thánh phải được kết
thúc trong vinh quang. Đời sống siêu nhiên hiện thời chỉ là khởi sự. Nếu
như không bị tội trọng bẻ gẫy, nó sẽ kéo dài vĩnh viễn. Cái chết mỗi
người cũng không ngăn cản được ḍng chảy của nó. Bên kia cái chết, bức
màn che phủ sẽ bị xé toang và chúng ta sẽ được diện kiến Thiên Chúa mặt
đối mặt. (1Cr 8,8). Thiên Chúa sẽ tự mạc khải đầy đủ trong ngày Đức Kitô
trở lại. Lúc ấy người công chính sẽ trỗi dậy hiển vinh, để hưởng hạnh
phúc trọn vẹn. Hạnh phúc này hệ tại chiêm ngưỡng Thiên Chúa cách vĩnh
cửu. Toàn thể Hội thánh khải hoàn sẽ được phúc ngắm nh́n Thiên Chúa như
Ngài vốn hằng hữu. Trong ánh quang hiển vinh đó chúng ta sẽ được hoà
nhập vào bản tính Đức Chúa Trời thật viên măn, tuỳ theo mức độ thánh
thiện của mỗi cá nhân (thần linh hoá con người). Sự thăng hoa lên t́nh
trạng siêu nhiên sẽ tối đa theo khả năng chịu đựng được của tạo vật.
Chúng ta sẽ hiển trị với Đức Kitô bên ngai toà Thiên Chúa. Vinh quang
thay những linh hồn lành thánh. Ainsi-soit-il. Amen. Alleluia.
(Tu viện
Martino, Hố Nai.)
Giacôbê Phạm Văn Phượng op
Người Mục Tử
Ga 10,11-18
Chúa nhật thứ IV mùa Phục Sinh
được gọi là Chúa nhật Đấng Chăn Chiên nhân lành. V́ thế, toàn bộ lời
Chúa hôm nay đều xoay quanh chủ đề này. Mục tử, tức là người chăn chiên,
là h́nh ảnh rất quen thuộc đối với dân Do Thái du mục ngày xưa nói riêng,
và cả xă hội Do Thái cho tới thời Chúa Giêsu nói chung. V́ vậy, suốt
thời Cựu Ước, h́nh ảnh người chăn chiên trở thành một trong những biểu
tượng phong phú và sống động nhất, được dùng để diễn tả tương quan giữa
Thiên Chúa và dân Do Thái. Họ như một đoàn chiên riêng của Thiên Chúa,
được Người nuôi nấng, chăn dắt, săn sóc đặc biệt. Và bây giờ, Chúa Giêsu
áp dụng h́nh ảnh đó cho chính Ngài và đoàn chiên của Ngài là chúng ta.
Chúng ta thấy Chúa dùng hai h́nh ảnh : người chăn chiên thuê và người
chăn chiên tốt lành để so sánh và diễn tả cho mọi người biết Ngài là
người chăn chiên thật, là mục tử tốt lành.
Thế nào là một mục tử tốt lành ?
Chúng ta có thể tóm tắt trong hai điều : biết các con chiên của ḿnh và
ân cần săn sóc chúng. Chúa Giêsu là một chủ chăn tốt lành v́ Ngài có đầy
đủ và hoàn toàn hai yếu tố đó.
Chúa Giêsu là chủ chăn tốt lành
của chúng ta v́ Ngài biết chúng ta. Một người chăn chiên chuyên nghiệp
biết số chiên trong bầy có bao nhiêu con. Họ biết từng con một, về ngày
sinh tháng đẻ, để có thể xén lông hay gây giống. Họ có tên gọi cho từng
con, biết bệnh tật từng con để cứu chữa : con nào hay bị lạnh, con nào
cận thị, con nào hay lạc bầy ăn rong, hơn nữa, có khi họ c̣n chụp h́nh,
ghi sổ từng con mỗi năm và cân kư hàng tháng.
Chúa Giêsu đă dùng h́nh ảnh đó
áp dụng cho Ngài như Ngài đă tuyên bố : “Tôi biết chiên của tôi”, và
Ngài c̣n quả quyết sự hiểu biết của Ngài đối với mỗi người cũng như sự
hiểu biết giữa Ngài với Cha Ngài : “Tôi biết chiên tôi như Cha tôi biết
tôi và tôi biết Cha tôi”. Thực vậy, Ngài biết từng con chiên, Ngài biết
chúng ta là những nhân vị, là những tín hữu, là những người có tính t́nh
thế nào, ḍng máu huyết thống ra sao. Ngài biết chúng ta hơn chúng ta
biết ḿnh. Ngài thấu suốt tư tưởng, ước mơ, lời nói, việc làm, dự định,
khuynh hướng tốt xấu của chúng ta. Ngài biết rơ từng người : ai là con
chiên tốt, trung thành, ngoan đạo; ai là con chiên ghẻ, lười biếng, khô
khan, phản bội. Tóm lại, không ai có thể lẩn trốn khỏi mắt Chúa, bất cứ
sự ǵ, dù thầm kín hay bí mật đến đâu, Chúa cũng biết hết.
Rồi Chúa Giêsu là chủ chăn tốt
lành đích thực của chúng ta, v́ Ngài ân cần săn sóc chúng ta. Thực vậy,
Chúa hằng ở bên săn sóc từng người chúng ta, dù chúng ta không quan tâm
đến, như cá sống dưới nước, dù không để ư tới nước, nơi nó bơi lội,
nhưng không có nước, nó sẽ chết. Chúa biểu lộ t́nh yêu đặc biệt đối với
những ai mang thương tích linh hồn. Ai trong chúng ta đă không nhiều lần
nghe những câu chuyện Tin Mừng tỏ rơ ḷng ưu ái của Chúa, như chuyện đứa
con hoang đàng, chuyện Gia Kêu hối cải, chuyện người đàn bà ngoại t́nh,
chuyện người trộm lành trên thập giá, và tột đỉnh của t́nh yêu này là tự
hiến ḿnh cho đoàn chiên. Quả thực, cả một đời tận tụy, hy sinh, giảng
dạy và ban ơn, Chúa chưa cho là đủ, Chúa c̣n muốn thực hiện đặc tính sau
cùng của một chủ chăn tốt lành là chết v́ con chiên và cho con chiên, để
minh chứng lời Ngài đă nói : “Không có t́nh yêu nào lớn hơn, cao quư hơn
là chết cho người ḿnh yêu”.
Chúa Giêsu tự xưng ḿnh là mục
tử tốt lành và Chúa đă hành động xứng tước vị đó, th́ đoàn chiên cũng
phải biết đối xử sao cho xứng đáng. Vật không lư trí c̣n biết bổn phận
ḿnh với chủ chăn, th́ chúng ta, vật có linh tính, càng phải đền đáp sao
cho xứng t́nh ưu ái của Chúa chiên vô cùng nhân hậu ấy. Vậy bổn phận của
chúng ta là ǵ ?
Chúng ta phải suy tôn Chúa là
chủ chăn chúng ta bằng ḷng tin tưởng và yêu mến. Nhưng suy tôn không
phải chỉ ngoài miệng mà phải suy tôn Chúa trong đời sống, trong công ăn
việc làm, trong sự đối xử với người chung quanh, và làm chứng nhân cho
Chúa. Rồi chúng ta phải tín nhiệm vào Ngài. Con cái tín nhiệm cha mẹ,
tôi tớ tín nhiệm vào chủ, chúng ta càng phải biết tín nhiệm vào Chúa hơn.
Sau cùng, chúng ta phải biết nghe lời Chúa. Một con chiên ngoan bao giờ
cũng biết tuân ư chủ. Luôn vâng theo ư Chúa và sống theo lời Chúa là làm
hài ḷng Chúa nhất, giống như con cái tuyệt đối vâng lời cha mẹ vậy.
Có lẽ những điều trên chúng ta
đều biết cả, nhưng biết mà không đem thực hành là biết uổng. Chúng ta
hăy kiểm điểm xem thái độ và hành động của chúng ta đối với Chúa, chủ
chăn của chúng ta thế nào ? Thành thực mà nói : chúng ta không chối Chúa
ra mặt, nhưng chúng ta hay xâm lấn một số quyền lợi của Chúa. Chúng ta
chỉ công nhận Ngài là chủ chăn, là Chúa trong vài hoàn cảnh, trường hợp
đời sống, chứ không cả đời sống, sự thường xuyên của chúng ta. Chẳng hạn,
chúng ta chỉ giữ đạo, chỉ giữ điều răn khi hứng thú, gặp may mắn; bao
lần chúng ta thiếu tín nhiệm vào Chúa, quá lo lắng vật chất đến xao
nhăng các bổn phận thiêng liêng; bao lần đời sống, cách ăn ở, cư xử của
chúng ta không làm chứng cho Chúa trước những người chung quanh. Sửa
chữa những khuyết điểm đó là cốt yếu của lời Chúa dạy hôm nay. Lạy Chúa,
xin làm cho chúng con trở thành chiên ngoan tốt lành Chúa.
Lời Chúa Và Thánh Thể
Mục Tử Nhân Lành Hi
sinh mạng sống cho đoàn chiên
Ga 10, 11 – 18
“Mục tử và Chiên” là h́nh ảnh
rất quen thuộc với đời sống du mục của người Do Thái. Người mục tử hằng
ngày gắn bó với đoàn chiên để lo liệu, t́m kiếm những đồng cỏ xanh tươi
cho chiên và nhất là canh pḥng bảo vệ chiên khỏi bầy sói rừng đang ŕnh
chờ cơ hội giết hại chiên. Chính sự liên kết mật thiết giữa mục tử và
đàn chiên sẽ giữ ǵn đàn chiên không bị tản lạc, đồng thời tiếng nói của
người mục tử trở nên thân thuộc hơn để chiên dễ dàng nhận biết chủ của
ḿnh.
Hội thánh gồm nhiều thành phần,
nhưng là một đoàn chiên được dẫn dắt bởi vị Mục Tử Duy Nhất là Đức Giêsu.
Người là vị mục tử đă hạ ḿnh Nhập Thể để cho chiên được sống và sống
dồi dào nhờ chính cái chết khổ đau và cuộc phục sinh khải hoàn của ḿnh.
“Tôi là Mục Tử nhân lành và tôi
biết chiên của tôi” là lời tuyên bố của Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay
về đặc tính của người mục tử. Đức Giêsu biết về chiên không thuần tuư là
cái biết của lư trí, nhưng Người biết về chiên bằng sự hiện diện đích
thực để thiết lập tương giao thân mật với từng con chiên trong đàn, và
để trao hiến trọn vẹn chính ḿnh cho chiên.
Đức Giêsu với tư cách mục tử,
Người đă thể hiện trọn vẹn vai tṛ chính yếu của một mục tử là chăn dắt
và đồng hành cùng đàn chiên của ḿnh. Người dẫn dắt chiên không như kẻ
làm thuê, chỉ thực hiện cho chiên một số công việc thuần tuư v́ bổn phận,
nhưng Người đă tận t́nh chăm sóc để biết rơ hơn từng con chiên trong đàn.
Quyền của người mục tử dùng để chăn dắt chiên, đối với Đức Giêsu chính
là ḷng thương xót vô tận, thúc đẩy người mục tử đứng ra bảo vệ chiên
trước nanh vuốt sói rừng và không ngừng t́m kiếm để đưa về đàn những
chiên lạc đàn. Trong tương quan thân mật, khi đối diện với hiểm nguy,
mục tử Giêsu không bỏ chiên mà chạy, để mặc chiên cho sói vồ lấy và làm
chiên tán loạn nhưng bằng thái độ đồng hành, Người đỡ chiên đứng dậy và
vác lên vai những con chiên đang đuối sức.
Chúa đă cắt đặt trong Hội thánh
những mục tử thừa tác để trao phó đoàn chiên của Chúa, xin Thánh Thể
Chúa nên nguồn trợ lực giúp Hội thánh có thêm nhiều mục tử can đảm đi
bước trước trong trách vụ coi sóc đoàn chiên của Chúa, biết dùng t́nh
yêu của Mục tử Giêsu để luôn đồng hành cùng chiên trên mọi nẻo hành
tŕnh.
Đức Giêsu đă thăng hoa mối liên
hệ thân t́nh giữa mục tử và chiên đến một tương quan mới là sự hiểu biết
lẫn nhau khi Ngài nói : “Tôi biết chiên của tôi và chiên tôi biết tôi”.
Chính t́nh thương Đức Giêsu dành cho đoàn chiên nên từng con chiên dễ
dàng nhận biết người chủ chiên đích thực khi Người đến thăm.
Mỗi Kitô hữu là chiên trong đàn
chiên Giáo hội, v́ thế việc nhận biết đâu là chủ chiên là điều cần thiết.
Sự hiểu biết nơi từng Kitô hữu trước hết là nhận ra chính ḿnh là một
phần tử làm nên đàn chiên Giáo hội, không ai có thể tự ư loại trừ người
khác hoặc tự ḿnh đứng bên lề đời sống của Giáo hội. Việc xây dựng đời
sống Giáo hội không chỉ là việc của riêng mục tử, nhưng tất cả mọi người
đều được mời gọi tham dự trọn vẹn và trực tiếp xây dựng cộng đoàn Giáo
hội.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, chính
khi chúng con ư thức chỗ đứng quan trọng của ḿnh trong việc xây dựng
gia đ́nh Hội Thánh, th́ chính lúc đó chúng con thực sự biết về Chúa
nhiều hơn và khi chúng con tham dự các cử hành phụng vụ, nhất là thánh
lễ, bằng sự hiệp thông sống động là chúng con đang tiến đến gần Chúa hơn.
Xin Thánh Thể t́nh yêu nên nguồn lương thực nuôi dưỡng tâm hồn mọi tín
hữu chúng con. Amen
JB Nguyễn Tuấn Dũng op
Tôi c̣n nhiều chiên lạc.
Tôi phải đưa chúng về
(Ga 10, 11-18)
Biến cố 1954 xảy ra, có nhiều đoàn người di cư từ Bắc vào Nam. Đứng
trước những biến động của thời cuộc, những đoàn người đă ra đi, bỏ lại
quê hương, xứ sở, đến với vùng đất mới. Trước mắt họ, biết bao nhiêu khó
khăn, gian khổ, thử thách đang chờ đón. Trong đoàn người ấy, h́nh ảnh
người linh mục hiện lên như người mục tử hiền lành, hướng dẫn, chăm sóc
tinh thần, giúp họ vững tâm, vượt qua khó khăn hiện tại. H́nh ảnh người
mục tử ấy phản chiếu h́nh ảnh Đức Kitô mà thánh sử Gioan vừa thuật lại
cho chúng ta. Chính Đức Giêsu là người mục tử nhân lành, hy sinh cho
đoàn chiên. Chúa Kitô lo lắng không chỉ cho đoàn chiên trong ràn được
hạnh phúc, mà Ngài c̣n thao thức v́: có những chiên khác không thuộc
ràn này. (x. Ga 10, 16a) Với một t́nh yêu thẳm sâu Ngài đă bộc lộ:
Tôi phải đưa chúng về. (x. Ga 10, 16b)
H́nh ảnh người mục tử, đoàn chiên là
những h́nh ảnh rất đỗi thân quen với người Pa-lét-tin. Đời sống du mục
rày đây, mai đó. Người chăn chiên dẫn đoàn chiên t́m đến nguồn suối nước
trong lành, đến với đồng cỏ xanh ŕ. Người mục tử và đoàn chiên gắn bó
với nhau mật thiết. V́ lợi ích của đoàn chiên, người mục tử sẵn sàng xả
thân bảo vệ.
Tŕnh thuật Tin mừng đưa ra hai h́nh ảnh
tương phản: người mục tử và kẻ làm thuê.
Kẻ làm thuê cũng chăm sóc cho đoàn chiên,
cũng lo cho đoàn chiên. Nhưng anh ta không phải là chủ chiên, nên khi
gặp khó khăn, gặp kẻ thù, sói dữ anh liền bỏ chiên để chạy thoát thân.
V́ là kẻ làm thuê nên nhiều khi anh chểnh mảng trong công việc chăm sóc
chiên. Kẻ làm thuê chỉ làm v́ nghĩa vụ chứ không v́ ḷng mến, gắn bó
thực sự với đoàn chiên. Nên anh ta không biết rơ từng con chiên: Chiên
nào đau ốm, chiên nào bệnh tật, chiên nào cần được chăm sóc? Như vậy, kẻ
làm thuê sẽ không đem lại cho chiên được sống, được no thoả.
Trái lại, người mục tử nhân lành là người
trước hết dám hy sinh mạng sống ḿnh cho đoàn chiên. Và v́ thế, người
mục tử không quản ngại khó khăn; gặp thử thách, gian khổ hoặc khi đối
diện với sói dữ, hiểm nguy, người mục tử luôn sẵn sàng bảo vệ, chiến đấu
chống lại kẻ thù để đoàn chiên được an toàn. Người mục tử nhân lành c̣n
là người biết từng con chiên để có thể theo dơi, chăm sóc, vỗ về, nên
chiên luôn được mạnh khoẻ.
Những h́nh ảnh rất cụ thể thiết thực nơi đời sống du mục của người Pa-lét-tin
được Đức Giêsu hoá thân trong từng khía cạnh. Ngài muốn nói cho chúng ta
Ngài là người mục tử đích thực, chăm sóc, hướng dẫn linh hồn chúng ta: “Tôi
chính là mục tử nhân lành.”
Mục tử nhân lành hy sinh tính mạng cho đoàn chiên. Đức Kitô đă chết và
sống lại vinh hiển, Ngài chia sẻ ơn phục sinh cho đoàn chiên. Chỉ nơi
Đức Kitô phục sinh, vị mục tử đích thực, mới đem lại cho chúng ta ơn cứu
độ. Như thánh Phê-rô đă quả quyết: “Không
có Đấng Cứu Độ nào khác, ngoài Đức Giêsu. Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất,
v́ dưới gầm trời này, ơn cứu độ không gặp được ở một nơi khác.”
(Cv
10, 16)
Trước Chúa Giêsu thánh thể, chúng ta hăy ngẫm xem ḿnh có thực sự đang
đứng trong ràn chiên của Chúa hay chưa? Có khi nào chúng ta đang mải mê
tiếng gọi khác để rồi không đi theo tiếng gọi của Người mục tử nhân lành?
Nh́n vào h́nh ảnh đời sống hôm nay, có thể dễ dàng chúng ta sẽ bị rơi
vào ṿng xoáy của thời cuộc, mà lầm đường, lạc lối. Tôi có thể lạc vào
một thung lũng thông tin nhiễu nhương, không biết đâu là thông tin đích
xác. Tôi có thể ch́m đắm nơi thế giới ảo đang vồ vập lấy tấm thân, làm
tôi gầy héo. Tôi đang mê muội nơi thiên đường tục luỵ của thói cờ bạc,
đỏ đen. Tôi đang lạc hướng trong những lựa chọn danh, lợi, thú hăo huyền.
Đâu là đồng cỏ xanh tươi? Đâu là suối mát trong lành? Đâu là bữa tiệc
đạm bạc, đượm t́nh gia đ́nh nơi sưởi ấm cơi ḷng tan nát? Lạy Chúa Giêsu,
Người mục tử nhân lành, xin nh́n đến, đi t́m, và dẫn chúng con về với
đoàn chiên của Ngài. Lạy Chúa, Lời Ngài làm cho
chúng con hoan hỷ, làm vui thoả ḷng chúng con. (x. Gr 15, 16)
Hội thánh dành Chúa Nhật hôm nay để cầu
nguyện cho ơn gọi Linh mục, tu sĩ. Chúa Giêsu vẫn cần những người tiếp
nối công việc của Ngài để cho đoàn chiên trên thế giới được sống và sống
dồi dào. Không phải chỉ có các Giám mục, linh mục, tu sĩ mà thôi nhưng
cho mọi người tín hữu, trong phạm vi, trong lănh vực của ḿnh. Chúa mời
gọi tôi trong trách nhiệm là một người cha, người mẹ lo cho con cái về
tinh thần cũng như vật chất. Chúa mời gọi tôi trong trách nhiệm là những
người giáo dục tận tâm, tận lực cho các học sinh, sinh viên giúp họ trau
dồi kiến thức, phát huy khả năng phú bẩm. Chúa mời gọi tôi san sẻ sứ vụ
mục tử trong bổn phận lo cho dân nước được hạnh phúc, ấm no. Là những
người con, những người thụ huấn, Chúa cũng mời gọi tôi thực thi sứ vụ
trong việc giúp đỡ nhau, nhất là những người c̣n gặp những hoàn cảnh
nghèo nàn, khó khăn, nên biết quan tâm chia sẻ với họ bằng những nghĩa
cử chân thành, đơn sơ, xuất phát từ trái tim đầy tràn lửa mến của người
trẻ.
Lạy Chúa Giêsu thánh thể, Chúa đă trở nên
nguồn sống cho chúng con. Chúa nh́n thấy chúng con yếu đau, bệnh tật về
phần xác cũng như phần hồn. Chúa biết rơ, thấu suốt từng người chúng
con. Xin dẫn chúng con tới Bàn Tiệc Thánh mỗi ngày để chúng con cảm
nghiệm được thứ lương thực thần lương bổ sức giúp chúng con tiến bước
trên đường lữ thứ.
Lạy Chúa, c̣n rất nhiều người đang mải mê
thế sự, đang lạc lối nơi những ảo vọng phù vân, xin dẫn đưa họ về với
đồng cỏ xanh tươi, với nguồn suối trong lành hạnh phúc chỉ có được nơi
Chúa.
Trong ngày cầu nguyện cho ơn Thiên Triệu,
đặc biệt trong năm Giáo dục Kitô giáo trong gia đ́nh, chúng con cũng cầu
xin Chúa ban ơn cho các bậc làm cha mẹ biết xây dựng gia đ́nh ḿnh trở
nên những căn nhà đầy tràn yêu thương, đầm ấm. Nơi ấy mọi thành viên
trong gia đ́nh biết chia sẻ, nâng đỡ, đùm bọc nhau, và cũng biết góp
phần ḿnh xây dựng hạnh phúc gia đ́nh. Để gia đ́nh luôn là nguồn trợ lực,
là ḍng suối mát lành, là ngọn cỏ xanh tươi, nơi mọi thành viên t́m về.
Amen.
Lm. Jude Siciliano, OP (Chuyển
ngữ : Anh em HV Đaminh G̣-Vấp)
VỊ MỤC TỬ NHÂN LÀNH
Ga 10:
11-18
Tôi có một người
bạn đăng kư nhận những bài suy niệm ngắn hàng ngày qua Email. Cô ấy nói
rằng: “Tôi thường đọc suy niệm trước khi làm việc. Tôi thở nhẹ, đọc,
ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời cho hàng trăm Email đang đợi tôi hồi đáp.
Thật hào hứng! Ngày của tôi đă bắt đầu! Nhưng sự phản tỉnh lúc đó giúp
đầu óc tôi tập trung khi làm việc cũng như trong tương quan với đồng
nghiệp”.
Thật buồn cười
phải không quư vị ? Cuộc sống quá bận rộn và mỗi ngày biết bao điều xảy
đến với ta. Có quá nhiều điều khiến ta sao lăng và không c̣n chú ư đến
những ǵ thực sự đang diễn ra trong cuộc đời của ḿnh. V́ thế, có một
bài báo về đời sống tâm linh được đăng trên một tạp chí hầu như có mặt
khắp nơi: “The Wall Street Journal" (Tôi cho rằng đây là một dạng Kinh
Thánh dành cho một số người). Bài báo có tựa đề: “Tiếng của thinh lặng”.
Và đó chỉ là những ǵ tựa bài báo gợi ư.
Bài báo cảnh báo
rằng chúng ta đang phí phạm cuộc sống nội tâm của ḿnh – thiếu sự thinh
lặng trong cuộc sống. Chúng ta luôn bị bị tiếng ồn làm cho sao lăng,
nhất là tiếng ồn do những tṛ tiêu khiển có liên quan đến điện tử gây ra,
chẳng hạn như: truyền h́nh, điện thoại di động, iPads, máy tính bảng
Pilots… Không có lối thoát ! Ngoài ra, chúng ta dường như luôn bị những
tiếng nhạc và phim ảnh bao vây. Chúng xâm chiếm không gian của chúng ta,
từ các trung tâm mua sắm, thang máy, nhà hàng, nhà vệ sinh đến những nơi
công cộng. Chắc v́ vậy mà tác giả tờ báo Phố Wall khuyên chúng ta cần
thinh lặng nhiều hơn và cần ở những nơi cô tịch hơn nữa ! Tác giả nói
chúng ta không cần phải trở thành tu sĩ, mà chỉ cần những điều kiện giúp
chúng ta giải quyết khó khăn, v́ nếu không th́ chúng ta sẽ quẫn trí.
Ḍng cuối nói rằng:
chúng ta nhận ra đâu là “những điều vô bổ” đang tấn công chúng ta từ bên
ngoài và đánh lạc hướng chúng ta khỏi những ǵ mà tiếng lương tâm thực
sự đang nói với ḿnh. Một tiếng nói đang cố gắng giữ chúng ta tập trung
vào trọng tâm.
Thời Chúa Giêsu,
người ta chẳng có điện thoại di động, tivi hay “iPad với WiFi+4G” hiện đại.
Nhưng họ rất giống với chúng ta. Họ cũng có nhiều mối bận tâm và những
tiếng nói đua tranh khiến họ sao lăng. Con người ở mỗi thời đều cần một
tiếng nói giúp họ có thể tin tưởng, để linh hứng và giúp họ định h́nh
khuôn mẫu đời sống của họ, và cần ai đó đề họ cây nhờ. Hôm nay, Chúa
Giêsu sử dụng h́nh ảnh người mục tử đang chăm sóc và hướng dẫn để giới
thiệu với chúng ta rằng chính Người là tiếng nói đáng tin cậy đó. Người
nói với họ và cũng là nói với chúng ta rằng chúng ta cần lưu tâm đến
tiếng nói của Người và phân biệt tiếng nói ấy với các tiếng nói khác,
những tiếng nói lôi kéo và đẩy chúng ta từ nơi này đến nơi khác. Người
nói rằng tiếng của Người sẽ quy tụ và hướng dẫn cho hành tŕnh của chúng
ta. Sử dụng h́nh ảnh của bài Tin Mừng hôm nay: tiếng Người sẽ canh giữ
chúng ta.
Chẳng phải điều đó
diễn tả cuộc sống chúng ta sao? Chúng ta đang trên một hành tŕnh. Trong
cuộc sống, hiếm khi mọi thứ đều suôn sẻ và ổn định. Chúng ta trải qua
thời thơ ấu đến trưởng thành, đi qua những thay đổi trong công việc và sự
nghiệp. Đôi khi chúng ta bước vào rồi đi ra khỏi những mối tương quan.
Chúng ta trải qua những thời kỳ khỏe mạnh rồi đau ốm, và chúng ta lại
mong được hồi phục sức khỏe. Và tất nhiên có một hành tŕnh tất yếu mà chúng
ta vượt qua, từ trẻ đến trưởng thành, già rồi chết. Suốt hành tŕnh này,
chúng ta phải chọn: một số được thực hiện tốt, số khác chúng ta ước ḿnh
có thể quay lại và bắt đầu lại từ đầu.
Có rất nhiều những
tiếng nói ngoài kia, chỉ làm sao lăng và chia trí chúng ta. Họ chẳng
quan tâm chúng ta kết thúc ở đâu và như thế nào hay có luẩn quẩn hay
không. Có lẽ đôi khi trong cuộc sống của ḿnh, chúng ta đă quá chú tâm
vào họ. Họ không quan tâm đến mối quan tâm nhất của chíng ta trừ khi
chúng ta: mua những ǵ họ đang bán, chọn những ǵ người khác chọn, sống
cùng những giá trị như những người xung quanh chúng ta (đặc điểm chung
tối thiểu), và không đứng tách khỏi đám đông.
Có rất nhiều lắt
léo trong suốt cuộc sống. Có nhiều quyết định lớn nhỏ phải đưa ra suốt
hành tŕnh, trong đó có những quyết định có thể biến đổi đời ta và ảnh
hưởng lâu dài. Vấn đề là: điều ǵ và ai sẽ giúp chúng ta đưa ra những
quyết định này? Chúng ta hướng về đâu để giải thích và kiên định? Đức
Giêsu nói với chúng ta rằng tiếng nói của Người Mục Tử muốn quy tụ chúng
ta lại. Người muốn cho chúng ta nghỉ ngơi sau những việc vô ích và phí sức
lực. Tiếng của Người có thể giúp chúng ta cảnh giác trong một thế giới
luôn lầm lạc.
Đức Giêsu đang
tiếp tục mời gọi chúng ta chú tâm vào Người hơn nữa, v́ Người đă dành
trọn cuộc sống của ḿnh cho chúng ta. Người muốn giúp chúng ta trong
suốt hành tŕnh cuộc đời: hành tŕnh hướng về Thiên Chúa; hành tŕnh trở
nên đáng tin hơn; hành tŕnh trở nên kiên nhẫn hơn với bản thân và tha
nhân; hành tŕnh trở nên ít kiểm soát hơn; hành tŕnh vứt bỏ quá khứ sau
lưng và bắt đầu lại, và hành tŕnh trở để khoan dung hơn.
Hôm nay là ngày
Thế giới cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Điều đó thật thích hợp biểu
tượng Người Mục Tử Nhân Lành. H́nh ảnh người mục tử nói về sự chăm sóc
yêu thương và có trách nhiệm; hướng dẫn, che chở, an ủi, nuôi dưỡng và
bảo vệ chúng ta, những người được người mục tử mời gọi.
Ngày nay, có rất
nhiều bóng tối bao quanh chúng ta: t́nh trạng thất nghiệp, chiến tranh,
những phân cách về chủng tộc và kinh tế, lo lắng về con cái và tương lai
của chúng, vấn đề bạo lực, sự tổn thương … Những người ngồi ở những ghế dành
riêng trong nhà thờ thường t́m sự giúp đỡ nơi các mục tử đă được chỉ định.
Nguyện xin Thiên Chúa ban cho các mục tử ơn khôn ngoan và sự nhẫn nại
khi các ngài phục vụ và hướng dẫn dân Chúa. Kế đến, chúng ta cầu nguyện
cho những người dẫn dắt chúng ta nhờ những thừa tác vụ của các ngài
trong giáo hội: các phó tế, các tu sĩ, ủy ban bác ái và những giáo dân
t́nh nguyện. Chúng ta ngợi khen Thiên Chúa v́ họ đă quảng đại đáp trả lời
mời gọi của Người. Chúng ta cầu xin thêm sức mạnh và hướng dẫn để họ phục
vụ dân Chúa, nhất là những người nghèo hèn và bé mọn. Nguyện xin Thiên
Chúa giúp họ xoa dịu nỗi đau, ban ơn can đảm cho những người thất vọng
và cho những người lầm lạc thấy đường trở về.
Chúng ta cũng cầu
xin cho tất cả những mục tử đang ngồi trong hàng ghế nhà thờ: các ông bà,
cha mẹ, cô d́ chú bác, vợ chồng, bạn bè và thầy cô giáo. Họ cũng mang
trách nhiệm và gánh nặng trong cương vị lănh đạo những người mà họ coi
sóc. Hôm nay, cầu chúc họ được đầy tràn ơn hướng dẫn của Thiên Chúa.
Nguyện xin tất cả
chúng ta được vị Mục tử Nhân lành nuôi dưỡng trong Bí tích Thánh Thể này,
luôn biết lắng nghe lời mời gọi của Thiên Chúa để trở nên những mục tử tốt
lành và, như Đức Kitô, sẵn sàng hy sinh mạng sống cho đoàn chiên chúng
ta đang chăm sóc.
Lm.
Jude Siciliano, OP.
Mục tử chính danh
Cv
4,8-12; 1 Ga 3,1-2; Ga 10,11-18
Kính thưa quý
vị,
Theo truyền
thống, ngày hôm nay được gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”.
Dường như ở mỗi giáo xứ tôi đã đến giảng đều có một hình
ảnh trên kính màu, tranh vẽ hay tượng Chúa Chiên Lành. Có một Hội
ḍng mang tên Chị Em Chúa Chiên Lành, được thành lập nhằm phục
vụ, chăm sóc thiếu nữ và phụ nữ; và những bệnh viện và khu
nhà ở cho người vô gia cư mang tên Chúa Chiên Lành. Hình ảnh Đức
Kitô như Vị Mục Tử Nhân Lành nói với mỗi người chúng ta – từ
học giả Kinh Thánh đến nông dân ít học trong một giáo xứ thôn
quê ở Hondurad. Bức tượng sớm nhất về Đức Kitô (thế kỷ IV) được
tìm thấy trong các hang toại đạo ở Rôma, mô tả Người là một
chàng chăn chiên trẻ tuổi, vác trên vai một con chiên. Hơn nữa,
một hình ảnh đã quá quen thuộc với mọi người thì dễ bị lãng
quên, mất đi giá trị hay bị xem nhẹ.
Những hình ảnh
về Chúa Chiên Lành thì thanh tịnh và thường được đặt trong
khung cảnh đồng cỏ xanh tươi, c̣n cuộc sống của một người chăn
chiên vào thời Đức Giêsu không có gì ngoài vẻ êm đềm và đẹp như
tranh. Chăn chiên là một nghề nguy hiểm và mạo hiểm. Người chăn
chiên sống trên những cánh đồng cùng với đàn chiên của mình.
Không cần phải tưởng tượng nhiều để hình dung ra diện mạo của họ
và nghĩ đến mùi của họ! Bởi họ đến rồi lại đi, dẫn dắt đàn
chiên từ đồng cỏ này sang đồng cỏ khác, họ không thuộc về một
cộng đồng nào. Vì thế, họ luôn bị nghi ngờ. Nếu một cái gì đó
bị thất lạc, thì những người thợ chăn chiên lang thang là những
người bị nghi ngờ đầu tiên. Vì tiếng xấu này, nên lời chứng
của họ trước tòa không được chấp nhận. Đức Giêsu, Đấng tự gọi
mình là “Mục Tử Nhân Lành”, có lẽ là một sự ô nhục đối với
những người quyền thế trong xã hội, cách riêng là những vị
lãnh đạo tôn giáo và những người dân có học. Thế thì ngày
nay, Người gọi chính ḿnh là gì? Phải chăng là một người nhập
cư bất hợp pháp tốt bụng?
Trong Cựu Ước,
thợ chăn chiên là hình ảnh ẩn dụ ám chỉ những người lãnh đạo
dân Chúa. Họ thường không làm tròn trách nhiệm của mình và trở
nên biến chất. Thiên Chúa trách cứ những người lănh đạo bất tài và đầy
tội lỗi, được chỉ định lên chăn dắt đoàn dân. Trước sự thất bại của các
người lănh đạo, Thiên Chúa quyết định nhận lấy vai tṛ chăn dắt. “V́ thế
Đức Chúa nói: Chính Ta sẽ chăn dắt và chăm sóc chiên của Ta.” (Ed
34,11). Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu ví thợ chăn chiên xấu xa của
Israel như “người được thuê mướn” đă bỏ rơi đàn chiên khi nguy hiểm gần
kề, bỏ mặc chúng trong cơn nguy khốn.
Việc hướng dẫn
luôn là một trách nhiệm nặng nề. Thử hỏi bất kỳ ai trong ban hành
giáo; một giám mục địa phận; giáo lư viên hay bậc cha mẹ, những người
đang nỗ lực lôi kéo những đứa con đã lớn khôn đi lễ - “Tất cả
là v́ con cháu!”
Chúng ta đă chẳng
làm được ǵ để xứng đáng với những ǵ Đức Giêsu đă làm cho chúng ta –
và Người tiếp tục làm cho chúng ta. Chủ thể của đoạn văn là Đức Giêsu
Mục Tử. Người là nhân vật chủ đạo. Chúng ta là đối tượng lãnh
nhận những gì Người trao ban. Thoạt đầu, đàn chiên không nhận thấy
ḿnh cần giúp đỡ. Nhưng Vị Mục Tử đă nhận ra và Người ra đi để đưa chúng
ta về. Chúng ta nghe tiếng vị chủ chăn khi: một đoạn Kinh Thánh nói với
ta; vợ hoặc chồng, hay bạn thân, khiến chúng ta nhận ra rằng chúng ta
dường như bị mất phương hướng hay nhầm lẫn; một người bạn trêu chọc
ta và sau đó, khi ngẫm nghĩ về những ǵ đă được nói, ta ngừng lại để
suy nghĩ thấu đáo hơn; một chuyên viên tư vấn giúp ta đương đầu với vấn
đề chúng ta đă phớt lờ; một vần thơ hay một cuốn phim chạm tới đáy
lòng ta,… Vào những lần như thế và nhiều những lần khác nữa, ta
nhận ra rằng Vị Chủ Chăn đã ra đi t́m kiếm chúng ta, đang gọi tên ta và
cho ta thấy con đường về nhà, từng bước một. Ngay cả trước khi ta nhận
ra mình cần được cứu chữa, Vị Chủ Chăn đă biết tới, và Người đang
trên đường đến với chúng ta.
Đức Giêsu thách
thức những ai có trách nhiệm mục vụ, hay bất cứ ai – thừa tác viên có
chức thánh hay thừa tác viên giáo dân. Chúng ta phải trở nên một người
chủ chăn đầy trách nhiệm, hướng dẫn đàn chiên Đức Kitô; chịu trách nhiệm
làm người đại diện cho đàn chiên Chúa. Đức Giêsu mong muốn rằng, nhờ
chúng ta, chiên của Người sẽ nghe thấy tiếng Người. Ở bang Texas, một
trong nhưng h́nh ảnh mang tính biểu tượng là “chàng cao bồi” chăn giữ
đàn ḅ khắp các thảo nguyên. Họ đi theo sau đàn súc vật. Nhưng những
người chăn chiên thì khác, họ đi trước đàn chiên, nói chuyện với chúng
đang khi chúng bước đi. Người chăn chiên đi đầu. Bất cứ nơi đâu Vị Mục
Tử đi, đàn chiên theo sau, lắng nghe âm thanh quen thuộc nơi tiếng của
vị chủ chăn.
Đó dường như chính
là khía cạnh của việc chăn chiên mà Đức Giêsu muốn nói tới khi Người
gọi chính ḿnh là Vị Mục Tử Nhân Lành. Người nói Người biết chúng ta và
chúng ta biết Người. Mối tương quan giữa vị chủ chăn và đàn chiên đưa
đến cho chúng ta ư tưởng nào đó về mối tương quan của chúng ta với Đức
Giêsu. Người mô tả mối tương quan đó cũng mănh liệt và khăng khít như
mối tương giao mà Người có với Cha của Người. Không ǵ có thể phá vỡ mối
tương quan đó. Khi đàn chiên đi lạc, Vị Mục Tử của chúng ta ra đi t́m
kiếm chúng ta. Người không bỏ rơi chúng ta, cho dù điều đó đ̣i hỏi cả
mạng sống của Người. “Tôi sẽ hy sinh tính mạng v́ đàn chiên.”
Sứ vụ truyền giáo
mà Đức Giêsu trao cho chúng ta là chúng ta phải trung thành với ơn gọi
của ḿnh như những kẻ đại diện của Người. Làm sao chúng ta có thể nói
lời của Người cho đoàn chiên nếu chính chúng ta không chú tâm lắng nghe
và đón nhận? Chúng ta nỗ lực nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử để có thể loan
truyền lời ấy đến cho Giáo Hội và thế giới của chúng ta đang cần. V́
thế, chúng ta đặt bản thân ḿnh trong trạng thái lắng nghe khi chúng ta:
đọc Kinh Thánh và để cho Lời uốn nắn con người mình; tạo cho ḿnh
một không gian tĩnh lặng; đọc thứ ǵ đó có thể làm phong phú tinh thần;
có cuộc trò chuyện đầy ý nghĩa với người khôn ngoan; lắng nghe
tiếng người nghèo; thinh lặng trước những kỳ quan của thiên nhiên…
Điều đó cũng bao
gồm cả việc học hành và suy ngẫm, một phương thế khác mà Vị Mục Tử Nhân
Lành nói với chúng ta. Sau khi chúng ta, những người nghe, thực hiện
điều này, chúng ta trở thành những người diễn thuyết. Chúng ta “phá tan
thinh lặng” để nói lên lời – như một nhà giảng thuyết, giáo lư viên,
phụng vụ viên, nhạc sĩ, giáo viên, bậc cha mẹ…
Nhưng, ai có thời
gian cho tất tất cả việc lắng nghe suy ngẫm này? Trong thế giới ồn ào và
điên cuồng của chúng ta ngày nay, không một ai thực sự làm như thế. Đó
là lư do v́ sao chúng ta phải phá vỡ lề thói đó, dành chút thời gian
để nghe tiếng gọi của Vị Mục Tử trong tâm hồn mình, vì Người muốn
nói với chúng ta bằng nhiều cách khác nhau. Nhưng không chỉ với chúng ta,
mà còn qua chúng ta Vị Mục Tử đến với đoàn chiên được giao phó cho
chúng ta chăm sóc.
|